[Review đam mỹ] Sát Phá Lang.

Review: Sát Phá Lang.

Tên gốc: 杀破狼

Tác giả: Priest

Dịch : QT đại hiệp

Biên tập: Yển

Nguồn : thuyluunien.wordpress.com
Độ dài : 128 chương chính văn + 6 phiên ngoại
Bonus : OST – Si vọng .
* * *
Đầu tiên phải nói là mình cực cực cực thích truyện này .
Về nội dung, nó cơ bản vẫn là cung đình tranh đấu, vẫn là chiến trận sa trường, nhưng lại diễn ra trong một toàn cảnh và thời đại lạ lùng, một thời đại có máy móc trang thiết bị bằng hơi nước tăng trưởng, sự giàu mạnh của một vương quốc được đo bằng tử lưu kim, sự can đảm và mạnh mẽ của một quân đội được tính bằng chất lượng khôi giáp vũ khí. Nghe qua thì có vẻ lạ lẫm đấy, thế nhưng qua ngòi bút của Priest tỷ, mọi thứ hiện ra cực kỳ sôi động rõ ràng dễ hiểu, mỗi diễn biến đều có logic mạch lạc, mỗi đoạn kể đều tinh xảo tỉ mỉ đến mức bạn hoàn toàn có thể ngay lập tức tưởng tượng trong đầu một đoạn phim HD được .
Truyện của Priest tỷ khi nào cũng đi sâu vào diễn biến. Bố cục truyện rất đều, không đầu voi đuôi chuột, những vấn đề diễn ra tiếp nối đuôi nhau nhau, liền mạch vô cùng, khiến cho bạn một khi đã nhấp vào đọc thì không thể nào ngừng được. Không có diễn biến nào bị phớt lờ, không có đoạn kể nào là cưỡi ngựa xem hoa. Những thủ đoạn tranh đấu nơi cung đình, những trận đánh ác liệt, mọi thứ đều được tái hiện sinh động, đưa bạn trải qua muôn vàn cung bậc xúc cảm, tức bực, khó chịu, hoảng sợ, thót tim, rồi lại thở phào nhẹ nhõm, có lúc lại bật cười. Sát Phá Lang là một câu truyện hơn một trăm chương, nói về tranh đấu liên tục, nhưng không hề gây stress chán nản, trái lại, những diễn biến vui nhộn vui tươi được xen lồng rất khôn khéo, đúng phong thái của Priest, khiến mạch truyện được giãn ra vừa phải, không khí truyện cũng giảm đi rất nhiều sự nặng nề. Nói chung, nhắc đến Priest, khi nào mình cũng khâm phục diễn biến và logic trong truyện chị ý, phát minh sáng tạo và tỉ mỉ cực kỳ, hơn thế nữa còn mang một tầng ý nghĩa nhân văn thâm thúy khiến người ta phải suy ngẫm .
Về nhân vật, ừm, tiên phong mình sẽ nói về cách thiết kế xây dựng nhân vật nói chung của Priest. Ngay từ bộ tiên phong mình đọc là Mặc Độc, mình đã phải há hốc mồm lên vì cách kiến thiết xây dựng tuyến nhân vật vô cùng vô cùng vô cùng triển khai xong của chị ý. Nói thế nào nhỉ, những nhân vật, từ nhân vật chính đến nhân vật phụ, nhân vật phụ của phụ, mỗi người đều có một tính cách riêng không liên quan gì đến nhau, rõ ràng, phân biệt, và tính cách ấy được biểu lộ qua mỗi một cử chỉ động tác hay một tâm lý, một câu nói, một ánh mắt, một hành vi. Mỗi một nhân vật đều được thiết kế xây dựng một toàn cảnh riêng, từ toàn cảnh dẫn đến tính cách, từ tính cách quyết định hành động hướng đi của nhân vật, của mạch truyện. Các nhân vật được sử dụng điêu luyện và khôn khéo đến mức mình có cảm xúc như không phải tác giả đang viết truyện, mà chính những nhân vật đang tự diễn nên câu truyện của chính họ. Ngoài nhân vật chính ra, nhân vật phụ không ai bị lu mờ, mỗi một người đều để lại một ấn tượng riêng, mỗi một nhân vật đều có một mấu chốt riêng, một tác dụng riêng, không ai bị thừa thãi ra cả. Điều mình thích nhất ở truyện của Priest chính là những nhân vật nữ đậm cá tính. Bình thường, trong những truyện đam mỹ khác, nhân vật nữ thường bị miêu tả như thể bánh bèo vô dụng, não tàn, không có tính năng gì ngoài chia rẽ đôi nam chính và làm những chuyện não tàn bị người ta trù dập ghét bỏ, ở đầu cuối gánh lấy kết cục thê thảm. Nhưng trong truyện của Priest thì khác, nhân vật nữ đúng kiểu nữ trung hào kiệt, rất đậm chất ngầu, không hề bèo nhẻo bèo nhèo, kể cả có yêu thầm nam chính đi nữa thì cũng là một tình yêu hùng vĩ và hi sinh, chứ không phải kiểu ti tiện nhỏ mọn. À với cả, truyện của Priest tuy là đam mỹ nhưng không phải là “ cả quốc tế đều là gay ”, trái lại cũng có những tình cảm nam nữ, nhỏ nhẹ giản dị và đơn giản thôi nhưng mà ấm cúng đáng yêu lắm : ” >
Hầy, lan man nhiều quá, đi vào chính sự thôi. Xét riêng trong Sát Phá Lang, có lẽ rằng trong mười người phải có đến chín người nói thích Cố Quân. Thế thì mình tạm gác qua nói tuyến phụ trước nhé. Như mình đã nói ở trên, mỗi nhân vật phụ trong truyện của Priest đều có nét tính cách riêng khiến người ta không hề quên được. Đó là Cát Bàn Tử, một cậu bé am hiểu máy móc, đó là Tào Nương Tử, thích giả gái và mê trai đẹp, đó là Trần Khinh Nhứ, vị thần y tận tụy hết lòng chữa bệnh cứu người, hay là Phương Khâm, một vị quan có lòng trung quân ái quốc nhưng đáng tiếc sinh ra không đúng nhà, hay là Lý Phong, một vị vua tuy không hề nói là anh minh lỗi lạc, nhưng đến ở đầu cuối vẫn khiến người ta phải thương tiếc. Hay là Thẩm Dịch, “ gà mái mẹ ” kề vai sát cánh bên Cố Quân, thích lải nhải lắm chuyện nhưng lại tin cậy Cố Quân vô điều kiện kèm theo, hết lòng vì Cố Quân, và có một tình yêu nhỏ bé con con với Trần cô nương : ” >
Và Cố Quân, Cố soái đáng yêu ngầu lòi của chúng mình : ” > Đầu tiên phải nói là mình thích tên Cố Quân kinh điển, Cố Quân, Cố Tử Hi, An Định hầu, tên nào cũng hay cả ý. Cố Quân gần như là mẫu thụ nổi bật trong truyện của Priest, thứ nhất là đẹp, thứ hai là giỏi, thứ ba là đanh đá. Cực kì thích làm biếng, ỷ lại, thích giả bộ ngầu, tính nhây chó vô cùng, hễ cứ nghe Thẩm Dịch nói vớ vẩn là mở màn giả điếc, mà khi gặp gái thì tai thính không bình thường :)) Nhưng nói gì thì nói, Cố Quân vẫn là một đại soái, tướng quân thống lĩnh Huyền Thiết doanh uy chấn oai hùng, là một thiên lịch sử một thời, một người anh hùng trong lòng dân chúng, do đó, ở Cố Quân vẫn có một sự lạnh đạm bình thản, một sự dũng mãnh gai góc khi ở trên mặt trận, khi đương đầu với quân địch. Mình thích một Cố Quân cợt nhả không đứng đắn lúc thông thường, lại càng thích một Cố soái uy phong lẫm liệt khi trên chiến trận, hai hình tượng ấy không hề tương phản, mà hòa hợp vào nhau, tạo nên một Cố Quân hoàn hảo. Nói chung, tính cách của Cố Quân không phải hai ba câu là hoàn toàn có thể miêu tả được, nó bộc lộ qua mỗi một cử chỉ, một động tác, một câu nói, một dòng tâm lý, nói chung là phải đọc mới cảm nhận được hết Cố Quân đáng yêu thế nào, thật đấy hihi :))
Về Trường Canh, có lẽ rằng đọng lại trong mình chỉ có tình yêu của Trường Canh so với Cố Quân thôi. Một tình yêu lúc khởi đầu là thầm lặng, sau lại có những lúc phát cháy mang chút chiếm hữu, sau cuối là bình lặng êm ả dịu dàng mà ấm cúng. Trường Canh người này, mang trong mình chất độc Ô Nhĩ Cốt, từ khi sinh ra đã định là một kẻ điên chỉ biết đồ sát, thế nhưng ở đầu cuối lại hoàn toàn có thể kiềm chế bản thân mình vì một Cố Quân. ( Cái này người ta gọi là sức mạnh tình yêu đó : > )
“ Cố Quân không phải là niềm suôn sẻ trong cuộc sống Trường Canh, mà là toàn bộ những khó khăn vất vả cay đắng Trường Canh đã trải qua, đều là vì đổi được một Cố Quân. ”
Mình rất thích cách bộc lộ tình yêu trong truyện của Priest tỷ. Tình cảm không rề rà sến súa, mà là kiểu rất ngay thật ý, yêu là yêu, không yêu là không yêu, rất dứt khoát đúng kiểu hai người đàn ông. Trong Sát Phá Lang cũng thế, Cố Quân lúc bắt đầu không yêu thì thẳng thừng nói ra, lúc yêu rồi thì thành thật với chính mình, không hề có quy trình tiến độ lằng nhằng sướt mướt chi hết. Thế nhưng đương nhiên cũng không phải là không có ngot ngào, khoonh phải là không có đắng cay. Mối tình của Cố Quân với Trường Canh được đặt trong toàn cảnh loạn thế, giữa hai người không phải chỉ có tình yêu cá thể, mà còn có cả tình yêu lớn với nhân dân, với sơn hà xã tắc ; hai người cách nhau cũng không phải chỉ là vài ngàn dặm, mà là sinh li tử biệt như chỉ mành treo chuông, một người bươn chải chốn cung đình, một người lao vào nơi tiền tuyến, nguy hại trùng trùng. Giống như Trường Canh nói, hai người gặp nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều, mỗi một lần gặp nhau đều rất vội, chỉ đôi ba ngày là lại cách xa, thế nhưng trong lòng lại khi nào cũng có nhau, khi nào cũng hướng về nhau. Có lẽ chính vì thời hạn rất ít mà mỗi một cái nắm tay, một một ánh mắt, mỗi một nụ hôn đều trở nên quý giá hơn, xinh xắn hơn, đau đớn hơn, chính do biết đâu đấy lần gặp nhau này lại là lần cuối. Cứ ngọt ngào xong lại đến mặt trận ác liệt, mình cứ thấp thỏm lo ngại cho Cố Quân, sợ rằng nhỡ có nguy hiểm xảy ra thì sao, nhỡ như Cố Quân chết đi thì sao, Trường Canh lại đang ở kinh thành xa xôi, làm thế nào đến được cho kịp .
“ Thêm một lần nữa chắc ta điên mất thôi, Tử Hi à. ”
Tử Hi à, Tử Hi à, lời này như đâm vào tim, ám ảnh vô cùng. Có thể cảm nhận được tâm trạng của Trường Canh lúc ấy khi nhìn thấy Cố Quân thương tích đầy mình cận kề cái chết, chính là đau lòng, là tự trách, trách Tử Hi, trách chính mình, và hơn cả là yêu thương vô hạn. Mình thích Trường Canh gọi Cố Quân là Tử Hi, tuy rằng Thẩm Dịch cũng gọi Cố Quân là Tử Hi, nhưng tiếng Tử Hi của Thẩm Dịch là tiếng gọi suồng sã thân thiện của hai chiến hữu, còn tiếng Tử Hi của Trường Canh là yêu thương chiều chuộng, mang theo một phần kiêu ngạo chiếm hữu, như thể Tử Hi chỉ là của Trường Canh mà thôi, vừa ngọt ngào mà lại vừa ẩn ẩn đau thương không nói nên lời .
Trường Canh sinh muộn hơn Cố Quân tám năm, bỏ lỡ mất tám năm, hắn khi nào cũng áy náy vì tám năm ấy. Trường Canh khi nào cũng không thôi nghĩ “ Giá như mình sinh sớm hơn mười năm ”, giả sử như thế, có lẽ rằng vị thế của hắn sẽ khác, có lẽ rằng hắn sẽ thay Thẩm Dịch sóng vai với Cố Quân trong những ngày tháng ấu thơ Cố Quân yếu ớt nhất, che chở cho Cố Quân. Đó là tham vọng từ sâu thẳm trái tim Trường Canh, từ khi còn là một thiếu niên đến khi trở thành một Hoàng thượng uy nghi thiên hạ. “ Hận người sinh ta chưa sinh, hận ta sinh người đã già ”. Nhưng mình lại cảm thấy, chính những năm tháng tuổi thơ khổ sở ấy của Cố Quân mới mài nên một Cố soái vừa đáng yêu vừa đáng ghét, mới khiến Trường Canh yêu đến chết đi sống lại như giờ đây, nghĩ đi nghĩ lại, cũng không có gì là không tốt. Trường Canh tuy đến sau, nhưng cái tình của hắn đủ để bù đắp tổng thể, thế là đủ rồi .
Yêu Cố Quân Trường Canh, thương cho mối tình của hai người, càng chán ghét cái thế thời loạn lạc và bọn quan lại hôn quân trong triều đình. Cố Quân liều mạng để bảo vệ quốc gia, thế mà lại bị hoài nghi, bị thông đồng đâm sau sống lưng. Trường Canh hết mình chấn hưng giang sơn, lại bị đám quan lại thế gia liên tục ngáng đường vu vạ. Mình đã hơn một lần nghĩ, vì sao không bỏ quách đi cho rồi, tội gì mà phải khổ thế ? Thẩm Dịch cũng từng hỏi Cố Quân “ Có đáng không ”. Mình cảm thấy gánh nặng trên vai Cố Quân lớn quá, người ta luôn nói Huyền Thiết doanh là lịch sử một thời, An Định hầu là anh hùng, hễ có Huyền Thiết doanh và An Định hầu là bách chiến bách thắng, không có gì phải sợ. Thế nhưng nào ai nghĩ, Huyền Thiết doanh cũng là con người, An Định hầu cũng là con người, bằng da bằng thịt chứ không phải là người sắt đao thương bất nhập. Ai cũng đặt niềm tin vào Cố Quân, nhưng ai thương cho y đau ốm bệnh tật ? Nhưng có lẽ rằng, so với Cố Quân mà nói, như thế nào cũng đáng. Bởi vì y sinh ra đã mang họ Cố, gánh trên vai trách nhiệm truyền lại từ cha mình. Y sống không phải vì chính y, mà còn vì những huynh đệ Huyền Thiết doanh, còn vì sơn hà xã tắc. Cái y bảo vệ, không phải là triều đình mục nát thối rữa kia, mà là kiêu ngạo của chính y, là tính mạng con người của muôn dân bách tính, là từng tấc đất tấc vàng chủ quyền lãnh thổ quê nhà. Có những lúc Cố Quân bị thương nặng muốn ngất đi, thì cái ý nghĩ không hề bỏ mặc bách tính giang san mới là ý nghĩ tiên phong giữ cho y tỉnh táo. Bên cạnh một Cố Quân yêu Trường Canh, là một Cố Quân khác, yêu Quốc gia, yêu Bách tính, yêu Huyền Thiết doanh, một tình yêu lớn lao, hùng vĩ, không cần đền đáp, không cần ghi công. Một Cố Quân như vậy, quả thật xứng danh với danh An Định hầu, xứng danh với niềm tin của bách tính .
Chưa khi nào mình đọc truyện gì mà lại mong mỏi một cái Happy Ending như thế. Và suôn sẻ, đến ở đầu cuối, sau bao đắng cay khổ sở, sau bao máu và nước mắt đổ xuống, tổng thể được như ý nguyện, thiên hạ thái bình, quốc gia không còn cuộc chiến tranh, Cố Quân trong thời điểm tạm thời từ bỏ cái chức tướng quân, quay trở lại làm một Cố Quân thông thường, an an nhàn nhàn ở bên Trường Canh. Một kết thúc đẹp, nhẹ nhõm, khiến mình không khỏi thở phào một cái. May quá, mọi người đều bình an, sóng gió đều đã qua đi rồi .
Nói tóm lại, Sát Phá Lang theo mình là một truyện hay, rất đáng để đọc. À nhắc thêm một chút ít là Sát Phá Lang tập một đã ra rồi, tập hai phải đợi đến 23/6, ai có hứng thú thì dạo qua bên Amak book nhé. Nhưng theo mình thì bên Yển edit quá hay quá mượt rồi, chưa chắc bản xuất bản đã qua được đâu ; __ ;
“ Cố Quân hơi luống cuống nhìn y, Trường Canh hai mắt sung huyết, đồng tử phảng phất có xu thế tách ra, rồi lại như bị một cây châm xâu vào một chỗ, y chầm chậm quay sang Cố Quân, Cố đại soái đã nỗ lực sẵn sàng chuẩn bị sẵn sàng chuẩn bị nghe y mắng một trận .

Nhưng đợi cả buổi, Trường Canh lại chỉ chậm rãi hỏi: “Nếu ta đến muộn hơn một chút, có phải sẽ không gặp được ngươi nữa?”

Cố Quân : “ … ”
“ Ta ở tận kinh thành, nghe bọn họ hô to gọi nhỏ, tiếp đó lòng dạt dào vui mừng chờ ngươi trở về, muốn cho ngươi xem đường ray hơi nước sẽ lập tức nối liền, muốn nói với ngươi thật nhiều lời, muốn vá lại vạt áo rách nát kia cho ngươi, sau đó thì sao ? ” Trường Canh nhẹ nhàng hỏi, từ từ siết chặt tay Cố Quân mà nâng đến trước mắt mình, y cúi đầu nhìn bàn tay tái nhợt ấy, “ Ta còn hoàn toàn có thể đợi được ngươi không ? ”
Tim Cố Quân như bị cương châm đâm xuyên, bỗng chốc chẳng biết phải nói gì .
“ Ta hận ngươi chết đi được. ” Trường Canh nói, “ Ta hận ngươi chết đi được Cố Tử Hi à. ”
Câu này kể từ lúc Cố Quân lần tiên phong bỏ y lại hầu phủ, một mình lén chạy tới Tây Bắc, vẫn đè nén trong lòng y cùng với Ô Nhĩ Cốt tiếp tục phát tác .
Mà nay, sau trị liệu tra tấn vĩnh viễn, Ô Nhĩ Cốt bớt quá nửa, không đường ép chế nữa, rốt cuộc bị y nói ra .
Trường Canh tự nhiên sụp đổ, trong thời điểm tạm thời ra khỏi con đường “ chỉ ngã xuống, không đổ lệ ” từ nhỏ lựa chọn .
Trong soái trướng, tân hoàng hoàng thượng ban nãy còn hùng hồn nói ở bên chư tướng đau đớn bật khóc thành tiếng. ”

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *