A star is born (2018)

Ally từng bị shaming về ngoại hình nên chẳng trở thành ca sĩ dù chiếm hữu giọng hát đầy nội lực. Cho đến một ngày cô gặp được Jack, tình yêu của đời mình và tổng thể mọi thứ đã biến hóa. Đừng vội từ bỏ tham vọng, hãy kiên trì rồi một ngày bạn sẽ chạm tới nó .
Nếu tổng thể những gì mình thấy trong suốt bộ phim dài hơn hai tiếng chỉ có vậy thì tốt hơn hết mình đừng nên viết thêm gì .

Mình không muốn viết về Ally, dù mình biết mọi người đều thích hình ảnh Lady Gaga dịu dàng và đầy yêu thương trong bộ phim này. Nhân vật khiến mình suy nghĩ nhiều nhất sau khi màn hình tối lại chính là Jack.

Bạn đang đọc: A star is born (2018)

Bạn có chú ý câu truyện giữa Jack và một người đàn ông lạ lẫm khi anh ta đang ở trại cai nghiện không ? Anh ta kể về việc anh ta đã nỗ lực tự tử bằng một chiếc thắt lưng khi mới chỉ 13 tuổi, và cách anh ta kể sao lại nhẹ bẫng như thể đó chỉ là một cuộc đi dạo trong rừng và thiếu cẩn trọng vấp té để bị thương vậy. Vết thương ngoài da hoàn toàn có thể thuận tiện lành lại và chỉ còn để lại vết sẹo mờ nhạt. Nhưng vết thương lòng, bất kể thứ gì đủ kinh điển và tồi tệ để khiến một cậu bé 13 tuổi quyết định hành động kết thúc cuộc sống mình, chẳng phải một vết thương thuận tiện lành đi .

Con người ta ăn, ngủ và nghỉ ngơi để hoàn toàn có thể nạp nguồn năng lượng và liên tục theo đuổi tham vọng của mình. Có kẻ chưa đủ cố gắng nỗ lực để rồi thành công xuất sắc không theo kịp tham vọng. Có kẻ nỗ lực đến mức người ta nhìn vào chỉ thấy hắn như cái xác không hồn, nhưng không phải cứ cố gắng nỗ lực thì mọi chuyện sẽ đều trở nên suôn sẻ. Nếu một ngày bạn không còn hoàn toàn có thể nghe thấy được nữa ? Nếu có một ngày, bao nhiêu rượu, thuốc và chất kích thích cũng không hề khiến đôi tai ấy hoàn toàn có thể cảm nhận được âm thanh một lần nữa thì sao ?
Người ta thường không vô tình mà say. Kẻ say là kẻ tỉnh nhất. Kẻ say là kẻ biết mình muốn gì, và hắn ta chỉ mượn cơn say đó để có được một cảm xúc mà hắn ta chẳng thể có được khi tỉnh rượu. Sống. Cảm nhận. Cảm nhận bằng trái tim. Nếu Jack đem máy trợ thính lên sân khấu, toàn bộ những gì anh ta nghe thấy chỉ là âm nhạc trong đầu mình. Còn tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, những âm thanh sôi động khi người ta đung đưa theo âm nhạc của anh ? Nếu anh không hề cảm nhận được tổng thể những điều đó, âm nhạc đã chết .
Đối với anh, có lẽ rằng đời sống chính là âm nhạc. Hay âm nhạc chính là đời sống nhỉ ? Chúng ta không hề biết rõ anh ấy muốn gì nữa khi chiếc mũ đã ngả và cánh cửa đã khép lại im lìm. Chỉ có một điều tất cả chúng ta biết, đó là anh ta đã chết đi 50% cuộc sống khi anh ta lại quyết định hành động cầm chiếc thắt lưng lên một lần nữa. Có lẽ vẫn là cậu bé 13 tuổi ngày ấy, nhưng không phải ra đi để bản thân cậu bé được giải thoát nữa, mà để những người thân yêu được giải thoát khỏi cậu. Khỏi con người mà cậu ta không còn trấn áp được nữa .

Người ta bật những bài hát của anh ở khắp mọi nơi, như thể người ta hiểu anh ấy lắm. Ta có thể hiểu hết một con người qua bài hát của anh ta ư? Thậm chí khi một người hâm mộ gặp anh ở ngoài đời, họ cũng chỉ chụp ảnh anh và muốn được chụp ảnh anh, giống như một bức tượng lạ mắt hay một bức tường với những hình vẽ graffiti nổi loạn. Họ gặp một con người, họ đối xử với con người ấy như một món đồ, và họ cho rằng họ hiểu tất cả về anh ta. Rốt cục, anh ta đã sống một cuộc đời được biết đến bởi nhiều người, nhưng đến cuối cùng, kẻ thực sự khóc thương còn chưa đếm quá năm đầu ngón tay.


Jack không xấu số. Jack không đáng thương. Jack không đơn độc và Jack cũng chẳng phải kẻ đơn độc. Đừng trách móc anh ấy khi bỏ lại Ally, bỏ lại âm nhạc, bỏ lại người hâm mộ, bỏ lại một cuộc sống có vẻ như vẫn còn hoàn toàn có thể cứu vãn, bỏ lại tổng thể mà ra đi như thế. Anh trở thành một ngôi sao 5 cánh, lấp lánh lung linh trên khung trời. Ngôi sao ấy lấp lánh lung linh những nỗi đau buồn đẹp tươi nhất, tỏa sáng trên nền trời tối đen .
Một ngày mây quang, bạn nhìn lên trời và thấy khung trời bùng cháy rực rỡ như chiếc vòng kim cương trên cổ một người đàn bà đẹp. Một ngày buồn bã, bạn thấy những vì sao như những giọt châu sa. Một ngày chán chường, bạn chẳng thấy gì ngoài một màu đen kịt. Đừng cảm thấy đơn độc, những vì sao ấy vẫn còn đó, chỉ là nấp sau những đám mây thôi mà !

P / s : Phim khiến mình nhớ đến bài hát này, mình đã nghe lâu lắm rồi : https://www.youtube.com/watch?v=SMAWPlEBhrk

Bài hát từng khiến mình nghiện, nhưng nghiện vì giai điệu thôi. Còn giờ lớn hơn một chút, mình mới hiểu nội dung lời bài hát.

Mình định thôi viết rồi, nhưng chợt nhớ tới chiếc nhẫn cầu hôn ngọt ngào vào buổi sáng tỉnh rượu của Jack. Chiếc nhẫn đó không phải biểu lộ của sự xuềnh xoàng hay lãng mạn cách điệu, mà của nỗi sợ và sự khao khát niềm hạnh phúc. Nếu một ngày nào đó không còn ở bên nhau được nữa, nếu có một ngày như vậy, tại sao không biến ngay khoảnh khắc này đây, trở thành vĩnh cửu ?
Kim Xuân
Find me on social truyền thông :

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *