[Review] Mười năm thương nhớ – Thư Hải Thương Sinh

Trước khi đọc cuốn sách này, tôi đã luôn nghĩ là nó rất hay vì bản thân tác phẩm và nam chính Ngôn Hy vẫn luôn đứng top trong những bảng xếp hạng ngôn tình Trung Quốc .
Đúng là nó rất hay, đoạn đầu hay đến mức làm tôi phát khóc. Không khí trong truyện làm tôi có cảm xúc hoài cổ, trấn Ô Thủy ( chẳng biết có đúng không bởi tôi đọc cũng khá lâu rồi ) sông nước cũ kỹ dịu dàng êm ả, khu hợp viện cổ kính trang nghiêm …

Nhưng, tôi chỉ thấy câu chuyện hay ở đoạn đầu quyển 1, càng về sau tôi càng nản với cuốn sách này.

Đọc nửa sau tác phẩm tôi càng nản, cảm xúc đọc mãi không hết một trang, và không muốn đọc tiếp .
Tôi căng thẳng mệt mỏi với câu truyện tình yêu của A Hoành và Ngôn Hy, mặc dầu A Hoành và anh xứng danh có được niềm hạnh phúc. Tác giả kiến thiết xây dựng quá nhiều thảm kịch cho hai người họ, niềm hạnh phúc vừa với mỉm cười với hai người một chút ít thì đã vỗi vã rời đi, thay vào đó là thảm kịch, thảm kịch .
Nhân vật trong Mười năm thương nhớ ai cũng có một thảm kịch riêng, kết cục của câu truyện này có lẽ rằng chỉ có Ngôn Hy và A Hoành thực sự niềm hạnh phúc, có lẽ rằng còn có Tư Nhĩ nữa .
Lại nói về Tư Nhĩ, mới đầu cô được kiến thiết xây dựng là cô gái yếu ớt nhưng đầy thủ đoạn, mấy lần khiến A Hoành khổ sở nhưng càng về sau tôi lại càng thích cô .
Quyển này có một điểm khá khác là con trai trong truyện hầu hết đều thích nam chính, nhưng không phải kiểu sẽ khiến những hủ quắn quéo đâu. : 3
Tôi khá tiếc cho đôi Tân Đạt Di – Trần Quyện, đôi bạn trẻ duy nhất khiến tôi muốn đọc hết truyện, kết cục của hai bạn trẻ này cũng không rõ ràng, mà chắc là không thành đâu, bởi tôi không nghĩ Tân Đạt Di còn quay lại với Trần Quyện được sau cú sốc đó .
Ngoài ra còn một vài nhân vật rất gây ức chế .
Như bạn trai thời học ĐH của A Hoành, anh này yêu A Hoành nhưng vẫn dây dưa với người bạn thanh mai của mình kiêm bạn cùng phòng A Hoành. Cuối cùng anh bảo anh yêu A Hoành của quá khứ, không phải A Hoành của hiện tại .
Như em trai của A Hoành – Vân Tại. Anh này bị bệnh tim, trước khi mổ có xin được gặp lại A Hoành nhưng không được, thế là hiểu nhầm, thế là … ôi thôi bạn phải đọc mới thấy được sự máu chó trong này. Bù lại anh này có một câu rất hay, đại loại là “ Vân Hoành, em rất hận chị. Nhưng không hề ngăn được nỗi nhớ đong đầy. ”
Ít nhất là tôi thấy hay. : 3

Văn phong tác giả mượt mà, dịu dàng như nước và phảng phất sự u buồn.

Nó vẫn là một quyển sách đáng đọc trong quốc tế ngôn tình nhiều sự lựa chọn như giờ đây .

Chia sẻ:

  • Thêm

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *