Cây Olive Màu Trắng #2

Cây Olive Màu Trắng – Cửu Nguyệt Hi

Bộ truyện đã đến hồi kết nhưng tâm can mình mãi thổn thức khôn nguôi. Khép nhẹ mi mắt, hình ảnh Tống Nhiễm và Lý Toản hiện ra váng vất trong tâm trí mình, như thể có một thước phim tự động bật nguồn, quay chậm và sống động.

Câu chuyện về chiến tranh xưa nay chưa bao giờ là đề tài nhẹ nhõm. Những mất mát, thống khổ và tang thương do chiến tranh để lại mãi còn đó, in hằn vết thời gian. Chúng ta may mắn được sống trong thời bình, trên một đất nước bình an sau hàng

Cây Olive Màu Trắng – Cửu Nguyệt Hi

Bộ truyện đã đến hồi kết nhưng tâm can mình mãi thổn thức khôn nguôi. Khép nhẹ mi mắt, hình ảnh Tống Nhiễm và Lý Toản hiện ra váng vất trong tâm trí mình, như thể có một thước phim tự động bật nguồn, quay chậm và sống động.

Câu chuyện về chiến tranh xưa nay chưa bao giờ là đề tài nhẹ nhõm. Những mất mát, thống khổ và tang thương do chiến tranh để lại mãi còn đó, in hằn vết thời gian. Chúng ta may mắn được sống trong thời bình, trên một đất nước bình an sau hàng ngàn năm giành giật chiến đấu; chúng ta chưa từng trải qua, chưa từng chứng kiến, chẳng thể nào thấu đạt hết nỗi thống khổ và đau đớn của những gia đình cách mạng, của người mãi mãi nằm xuống và của người “may mắn” trở về. Phải, đọc xong bộ truyện này, lòng mình không khỏi xót xa, đâm ra nói nhiều hơn dự liệu.

Vốn dĩ mình không phải là một cu gái đam mê đọc chuyện tình. Ngày trước, mình còn có cái nhìn khá khắt khe và hơi phiến diện đối với hai chữ “ngôn tình”, ngôn tình là dùng ngôn ngữ để biểu đạt tình cảm. Thoạt nghe thì cũng bình thường thôi mà, nhưng chẳng hiểu sao cái mác truyện ngôn tình lại khiến cho mình (của trước đây) và nhiều người bài xích đến thế. Nhưng, ngạc nhiên thay, truyện của chị Cửu lại là một ngoại lệ đối với cu gái ấy. Ngoại lệ của các ngoại lệ. Phải, đã 5 năm rồi kể từ lần đầu tiên tiếp xúc, những câu chuyện chị mang đến chưa làm mình thất vọng bao giờ. Và lần này đương nhiên cũng thế.

Chẳng thể ngờ bộ truyện này lại khiến mình thương quá chừng thương như vậy. Từ nhân vật chính đến tuyến nhân vật phụ. Mình thương cốt cách trong con người họ, cảm phục lý tưởng mà họ hướng đến, thương sự bao dung độ lượng, thương vẻ đẹp tâm hồn họ qua từng câu nói, dù ngắn dù dài. Có thể hơi ngớ ngẩn, nhưng mình cho rằng họ xứng đáng được nhận những tình cảm trân quý mà độc giả dành cho.

Về phần tác phẩm này, ban đầu mình chỉ thấy ừa cũng được đó, và chỉ dừng ngang mức đấy thôi. Nhưng truyện càng về sau, càng hay đến đau lòng. Vết thương do chiến tranh để lại càng được tạc họa rõ nét, như khắc cốt ghi tâm. Tại sao lại đớn đau thế này, giày vò thế này?

Hổm rày trước khi đi ngủ, mình thường nghe chuyện lịch sử, về cuộc chiến khốc liệt của quân và dân ta vào những thế kỷ trước, về một thời bom đạn loạn lạc. Có lẽ vì thế mà cảm xúc từ đáy lòng mình như thêm phần cộng hưởng, dễ dàng rung động trước câu chuyện của Lý Toản và Tống Nhiễm. Họ đã dìu dắt nhau, phấn đấu vì nhau, tự tay tạo dựng cuộc đời rực rỡ. Sự hy sinh, lòng nhân ái, lý tưởng cao đẹp, và cả tình yêu của họ ở những năm tháng có phần ngắn ngủi ấy, đã sớm vượt xa cả đời của rất nhiều người. Lệ nhòa mi mắt, nước mắt khẽ rơi. Đau xót thay !

“Anh hối hận rồi Nhiễm Nhiễm. Kiếp sau anh vẫn muốn làm A Toản, là A Toản trong câu ‘A Toản đã kết hôn với Nhiễm Nhiễm rồi’.”

A Toản, Nhiễm Nhiễm, tôi từng đến nhiều nơi, gặp gỡ vô số người, đọc nhiều câu chuyện, xem nhiều bộ phim, duy chỉ có tâm hồn của hai bạn vẫn là điều dịu dàng nhất. Gặp được hai bạn, là may mắn vô vàn của tôi. 🌿

Mình gom góp tâm tư viết một bài thế này, là dành cho hai bạn và bộ truyện của chị Hi. Thiệt sự cảm kích.

…more

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *