Review- cảm nhận dammei: Quân tử chi giao

Tác phẩm : Quân tử chi giao
Tác giả : Lam Lâm

Couple: Nhậm Ninh Viễn x Khúc Đồng Thu
31646712-368-k425122

Tôi đã đọc hầu hết các tác phẩm của Tiểu Lam. Quyển đầu tiên tôi đọc là “Vô phi ái hận”. Lúc đó tôi không chú tâm lắm, cốt truyện chưa thể coi là đặc sắc. Nhưng đọc các tác phẩm sau, càng nhanh chóng đi đến kết luận: Tác giả này chắc chắn là mẹ ghẻ…

Truyện sau ngược hơn truyện trước, ngày càng ngược, không ngược không phải truyện của Lam Lâm …
Đến khi đọc “ Quân tử chi giao ”, tôi cảm thấy độ ngược đến cực điểm rồi .
Có nhiều người đọc “ Song Trình ” – một tác phẩm khác của Tiểu Lam lại nói kiểu ngược của QTCG vẫn còn nhẹ nhàng lắm, bản thân tôi lại không thấy vậy. Tình yêu trong “ Song Trình có chút cuồng dại, là tình yêu từ thuở non nớt của những cái đầu nóng, độ nồng nàn càng mạnh thì độ cay đắng càng sâu. Đọc một câu truyện mà như dốc cả một chai tương ớt, vị ngọt thì ít mà vị cay thì nhiều. QTCG không giống như vậy, mới đầu đọc, tôi cảm xúc như mình đang đọc chuyện của hai khúc gỗ vậy. Một kẻ thì lạnh nhạt, một người quá ngần ngại. Bao trùm cả câu truyện như làn hơi rượu, vừa chát, vừa chua xót nghẹn ngào, vị ngọt kết lại sau cuối chỉ là chút thoáng qua sâu lắng không mấy cuồng nhiệt .
Trước hết nói về Khúc Đồng Thu đi, tôi thấy đây là nhân vật can đảm và mạnh mẽ. Phải, có lẽ rằng người nào đọc truyện rồi thì so với quan điểm này của tôi sẽ thấy buồn cười nhưng quả thật là vậy. Ấn tượng khởi đầu về Khúc Đồng Thu tạo ra nhàn nhạt yếu ớt. Một người đàn ông ly hôn đã lâu, một thân một mình đem con gái đến thành phố lạ lẫm để theo đuổi việc học tập, phòng ở thì nhờ của công ty đỡ tốn tiền, tiêu tốn lại tằn tiện. Mọi thứ đều tiết kiệm chi phí, chắt chiu đến những đồng xu lặt vặt nhất. Nhưng toàn bộ là để dành cho tiểu Kha-con gái nhỏ của anh. Anh chăm sóc từng nơi ăn chốn ngủ, nỗ lực tạo mọi điểu kiện tốt đẹp nhất cho nó bằng năng lực của mình mà chẳng nề hà gì, thậm chí còn coi nó là “ mặt trời ”, đặt con bé trên cả cuộc sống và sự nghiệp-điều mà một người đàn ông thường coi trọng nhất. Kể cả khi lưu lạc, sống vô định, anh cũng chẳng cầu giàu sang, chẳng đòi tiện lợi mà chậm rãi sống qua ngày, nhưng chỉ vừa mới gặp lại con gái, việc tiên phong nghĩ đến là phải sống như thế nào mới là tốt nhất cho con gái mình. Anh chưa hẳn là một người đàn ông can đảm và mạnh mẽ, nhưng trước hết, anh là một người cha can đảm và mạnh mẽ hết lòng yêu thương con gái mình .
Tình cảm cho con gái thì mạnh dạn như vậy, nhưng với mọi phương diện khác thì lại luôn yếu ớt và ngần ngại, thậm chí còn bạc nhược. Thuở đi học thì luôn bị bắt nạt vì yếu nhược, lại thêm thân hình mập mạp và cặp kính cận có điểm ngốc nghếch, bị người ta ăn hiếp cũng chỉ biết nhả tiền ra, tâm lý luôn là một điều nhịn chín điều lành, bớt một chuyện hơn thêm một chuyện. Chỉ muốn lấy cái chăn nhỏ trong kí túc đắp khi trời trở lạnh, vậy mà bị bạn cùng phòng sợ bụi bặm bụi bờ mắng chửi vài câu là lại thôi, chịu rét mà không phàn nàn, không kêu ca câu nào .
Đến khi gặp Nhậm Ninh Viễn, sự yếu ớt ấy lại càng thể hiện rõ nét hơn .
Tình cảm của Khúc Đồng Thu dành cho Nhậm Ninh Viễn ban đầu đơn thuần là sự sùng bái. Nó giống như tình cảm của một đóa hoa hướng dương khi nào cũng hướng về mặt trời. Anh gọi hắn, không phải “ anh Nhậm ”, cũng không phải gọi hẳn tên, mà là “ Lão đại ”. Chỉ cụ thể đó thôi nhưng cũng đủ để phản ánh thứ tình cảm ấy rồi. Sự sùng bái tuyệt đối ấy khiến cho anh cam chịu bị coi là tên sai vặt cho người ấy, lẽo đẽo theo sau ship hàng, kính ngưỡng mà chẳng thấy căng thẳng mệt mỏi hay lo ngại, dù thẳm sâu trong cõi lòng hiểu đó là sự hèn mọn. Có lẽ do Nhậm Ninh Viễn quá xinh xắn, quá tài năng, lại lạnh nhạt đến mức toàn mỹ như một khối ngọc không tì vết khiến anh không thể nào không ngưỡng phục, nhưng cũng hoàn toàn có thể đơn thuần là bởi người ấy là người tiên phong chịu chìa tay đỡ anh trong đời sống ĐH mà thôi. Rồi bạn gái cũng là do người ấy trình làng, giàn trải đời sống thuở bắt đầu cũng là do người ấy dẫn dắt .
Tình cảm ấy trở thành tình yêu từ khi nào không rõ, nhưng tôi cảm nhận được đó thực sự là tình yêu. Từ tình cách của Khúc Đồng Thu, từ trước tới nay chưa từng một lần phản kháng hay thống kê giám sát rạch ròi. Dù bị Sở Mạc ngược đãi, Dương Diệu lừa dối, Trang Duy dang rộng vòng tay rồi bỏ rơi anh, anh cũng chưa từng một lời oán trách, qua phút bồn chồn rồi cũng bể lặng sóng yên, thậm chí còn liên tục làm bạn. Nhưng với Nhậm Ninh Viễn thì không thế. Phát hiện đời sống hàng loạt là trò lừa của người ấy, xúc cảm của anh bấy giờ giống “ như con thú sắp chết đùng một cái còn bị lột da, đau đớn vùng vẫy giãy giụa ghê gớm, như thể ở trong trạng thái điên cuồng ”, lao vào tiến công Nhậm Ninh Viễn, đến khi con dao gọt hoa quả rơi rồi vẫn còn khua khoắng cuồng loạng. Thật sự anh khi ấy rất đáng thương, nhưng nỗi đau của anh so với người khác quá yếu ớt, quá nhỏ bé, quả thật chẳng khiến người ta để tâm. Tổn thương người đó cũng chẳng xong, anh chỉ còn biết phun vào mặt người ấy, kéo xuống tấm màn hoàn mỹ của người ấy xuống trong tan nát và vô vọng .
Đau đớn đến hóa điên .
Trải qua biết bao nhiêu chuyện mà còn kiên trì bấu víu sống sót với đời được, rốt cuộc anh phải can đảm và mạnh mẽ đến mức nào, ngốc nghếch đến mức nào .
Phải người khác đã tự sát cho rảnh nợ .
Khúc Đồng Thu, nếu nói có bệnh, thì Nhậm Ninh Viễn chính là căn nguyên .

Trong cảm nhận của tôi thì Nhậm Ninh Viễn chính là một tên khốn nạn.

Hắn cơ bản cũng chẳng phải thiện lương gì, so với Đỗ Du Dư ( một nhân vật khác trong “ Phi Hữu ” của Tiểu Lam ) cũng phải một chín một mười. Bề ngoài khi nào cũng nho nhã tỉnh bơ quân tử, thực ra bên trong khác thường thối nát, độc đoán không hiểu nổi. Lúc nào cũng hoạch định, tiềm năng, cũng là nắm mọi thứ trong lòng bàn tay, sắp xếp toàn bộ. Kể cả Khúc Đồng Thu cũng thế. Chẳng hỏi anh có chấp thuận đồng ý không, chẳng chăm sóc bồi thường như vậy có là thỏa đáng không, thậm chí còn tình cảm của mình dành cho anh là gì, hắn cũng chẳng chú ý. Hắn không hiểu, hắn nợ anh cả một cuộc sống dài, vì hắn lấy sai lầm đáng tiếc này bù đắp cho một sai lầm đáng tiếc khác, toàn bộ đã thành cái vòng luẩn quẩn không tháo dỡ được. Tự hắn buộc anh vào sinh mệnh mình, cũng tự hắn gây tổn thương cho anh hết lần này đến lần khác. Hắn nợ anh một lời nói dối ở đầu cuối, nợ anh toàn bộ .
Nhưng, như Khúc Đồng Thu đánh giá và nhận định vậy : anh sai, tôi cũng sai. Đời này mà lấy ra “ cân đong đo đếm ”, nợ vòng nợ quanh chẳng biết nút xoắn vòng vòng tới khi nào .
Suy đi tính lại, tình cảm của Nhậm Ninh Viễn dành cho Khúc Đồng Thu, vẫn là yêu. Dù tình yêu ấy bắt nguồn từ một sai lầm đáng tiếc, nhưng đọng lại ở đầu cuối, sau muốn vàn hụt hẫng vẫn chuyển thành lời hứa cho tương lai. Vì yêu, hắn sợ hãi mất anh lần nữa, hắn lặng lẽ một mình đợi chờ, kể cả khi gặp lại anh trong hình dạng béo ục ịch xấu xí vẫn không ngại hôn anh, kể cả khi hiểu nhầm những dự tính của anh, hắn vẫn để anh lựa chọn, dù có đem Khúc Kha để níu kéo thì ở đầu cuối vẫn là tôn trọng quyết định hành động của anh. Khi đã chắc như đinh rồi, hắn mới hoàn toàn có thể tự tin mà thật lòng nói với anh rằng “ Mãi cho khi đến già, vẫn cùng tôi một chỗ. ”
“ Hắn cảm thấy mọi việc không cần quá miễn cưỡng, chỉ cần về già vẫn hoàn toàn có thể làm bạn với nhau là đủ lắm rồi. ”
Điều hắn cần chỉ đơn thuần như vậy .
Và những người có tình, ở đầu cuối thì vẫn sẽ về với nhau .
Đọc QTCG quả thật là một quãng đường dài, rất dài, nhưng tình yêu của nhân vật trong truyện đọng lại quả thật rất đáng suy ngẫm. Tình yêu đôi lúc không cần quá nồng nhiệt. Cái thiết yếu nhất phải là sự đồng cảm và thông cảm .

“Có những tình yêu không thể nói bằng lời
Chỉ hiểu nhau qua từng ánh mắt
Nhưng đó là tình yêu bền vững nhất
Bởi thứ ồn ào là thứ dễ lãng quên …”

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *