[Review] Nợ em một đời hạnh phúc – Phỉ Ngã Tư Tồn

Lâu lắm mới lại đụng tới Ngôn tình, chắc cũng phải được đến 2 năm nay mình không còn hứng thú với Ngôn tình thuần túy nữa mà nghiêng nhiều hơn về sách và những tiểu thuyết có yếu tố trinh thám 1 chút. Không hiểu vì sao đến khi muốn thả lỏng đầu óc 1 chút thì mình lại lựa chọn Phỉ Ngã Tư Tồn để tìm về chốn xưa .
Vẫn bằng giọng văn đượm buồn kể về 1 câu truyện cũng buồn chả kém và tất yếu nó không làm mình tuyệt vọng. Chả hiểu sao mà đụng tới truyện nào của Phỉ Ngã Tư Tồn dù đã biết nội dung hay chưa, dù đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần thì vào 1 khoảnh khắc nào đó chắc như đinh mình sẽ khóc. Đúng là trẻ con đến mức không dám cho người khác biết luôn ấy .
Truyện của Phỉ Ngã thật ra nội dung rất đơn thuần, không nhiều plot twist nhưng ngược thì thôi rồi ngược. Mỗi truyện lại 1 kiểu ngược riêng .

Nợ em một đời hạnh phúc thì ngược theo kiểu không cho bất cứ nhân vật nào một con đường nào khác. Dường như đã định sẵn họ sẽ phải quyết định như vậy và rồi nhận hậu quả như vậy. Đau lòng thực sự luôn ấy.

Có nhiều bạn sẽ không thích Nhiếp Vũ Thịnh và cho rằng anh ta không có đủ sự can đảm và mạnh mẽ và quyết đoán. Nhưng sẽ chẳng có gì là khó hiểu khi cẩn trọng nghiền ngẫm lại cuộc sống của bác sỹ Nhiếp. Mẹ mất, sống 1 mình với bố từ nhỏ trong khi ông đang gồng mình lên để kiến thiết xây dựng sự nghiệp, chỉ biết cắm mặt vào sách vở và nhờ 1 cơ duyên vô tình thì quen với Đàm Tĩnh. Tình yêu của họ phát sinh đơn thuần biết mấy, đẹp tươi biết mấy .

Đợi một người một năm rất dễ, thậm chí còn đợi mười năm, tôi cũng đã làm rồi. Nhưng Nhiếp Vũ Thịnh không giống tôi, anh ấy đã chờ là chờ cả đời. Tôi tự vấn, thấy mình chẳng thể làm nổi chuyện đó .

Một lòng chờ đón 1 người, một lòng chỉ nghĩ đến 1 người. Dù đau đớn, dù vô vọng đến chừng nào cũng nhất quyết không buông tay. Cố chấp đến như vậy nên khi sóng gió ập đến khiến Nhiếp Vũ Thịnh buộc phải đương đầu từ chuyện có 1 cậu con trai mà anh không hay biết, đến chuyện người cha tưởng như vững vàng như bàn thạch đổ bệnh và bị giam giữ tìm hiểu, đến khi một mình gánh trên vai cơ đồ cả đời người cần phải gìn giữ và ở đầu cuối là nghề nghiệp lựa chọn theo đuổi cả đời bị thổi bay chỉ trong phút chốc. Làm sao anh ta gắng gượng được ? Ai cũng hoàn toàn có thể nói anh ta không quyết đoán nhưng chắc chẳng ai hiểu cọng rơm hoàn toàn có thể làm chết cả con lạc đà …
Nhắc đến Thịnh Phương Đình thì dù là nhân vật phụ nhưng lại là kẻ nắm cả bàn cờ trong tay. Đây mới chính là Tiểu Nhiếp Tổng mà hoàn toàn có thể khiến người ta lo lắng và kính nể trong giới kinh doanh thương mại. Nhưng ở đầu cuối chính anh ta đã ngã gục trước giường bệnh của cha và anh ruột của mình và nhận ra sự sai lầm đáng tiếc đến cùng cực. Không có anh ta, không có kế hoạch nắm lấy hàng loạt Đông Viễn hoàn toàn có thể mọi chuyện sẽ tốt lên hay xấu đi không ai biết được nhưng chắc như đinh Nhiếp Vũ Thịnh sẽ không bị hủy hoại đến triệt để như vậy .
Câu hỏi cứ lơ lửng mãi của Thư Cầm là liệu Thịnh Phương Đình có từng yêu cô ấy, có từng yêu Đàm Tĩnh, có từng vì ai mà quyết tử, vì ai mà đau khổ. Khi biết chân tướng của tổng giám đốc Thịnh mình không hề tưởng tượng ra anh ta có động lực nào lớn đến thế và thực sự thấy sợ con người chuẩn bị sẵn sàng làm mọi thứ để thành công xuất sắc ấy. Nhưng khi anh ta nói đã từng yêu Đàm Tĩnh và thực lòng yêu Thư Cầm chả hiểu sao mình lại tin ngay được, như kiểu à với người này thì chắc như đinh phải như vậy ấy .
Kết truyện trong khoảng chừng 2 chương cuối thực sự quá nhanh so với diễn biến và nhịp độ trước đó, khiến người đọc có chút hụt hẫng. Chắc sau khi đau lòng quá thì Phỉ Ngã cũng chán chả buồn ngược nữa =)) Nhưng mà đọc xong vẫn phải đi tìm Ngoại truyện cho nó có thêm tí màu hạnh phúc. Chứ không chắc chịu không nổi mất .

Cơ mà mình phát hiện ra là khi đọc truyện của Phỉ Ngã rất ít khi mình khóc khi có hội thoại giữa 2 nhân vật mà thường là 1 đoạn dài thiệt dài mô tả cảnh tượng xong khiến mình bị chìm đắm hoặc là những dòng tự bạch tâm trạng. Thực sự từng chữ như thiết xuyên tâm vậy. Đau lòng quá đỗi.

“Khoảng cách xa nhất trên cõi đời này, không phải khi tình yêu đã thành quá khứ, mà là khi quá khứ anh khắc cốt ghi tâm, trong mắt người kia, lại chỉ là một hạt cát đã bị quên lãng từ lâu. Đối phương thậm chí còn dừng lại, ung dung tháo giày dốc ngược  lại, giũ hạt cát vướng chân ra, chẳng buồn liếc qua nửa mắt.” – Nhiếp Vũ thịnh

Link đặt sách online:
Fahasa: tập 1 + tập 2

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *