[reviewĐM] NGƯỜI THẮP SAO TRỜI – TỰ TỪ – IPM BOOK

VOTE : 9/10
Nhân vật : Tề Mao Điển ( A Điển ) x Lạc Bối ( Bối Bối )

TTTR:

Tề Mao Điển có tình cảm thầm kín với đồng nghiệp Hoàng Hưng 6 năm trong bí mật. Trong một lần làm trách nhiệm, A Điển vô tình vì bảo vệ Hoàng Hưng mà nổ súng với nghi phạm, sau đó nghi phạm hôn mê và A Điển bị đình chỉ công tác làm việc. Không may, nghi phạm Lạc Hằng có một đứa em trai bị tự kỷ tên Lạc Bối, ngoài người vợ đã li hôn của anh trai thì hai đồng đội không còn người thân trong gia đình nào. A Điển đành phải nhận trách nhiệm trông chừng và chăm nom Bối Bối. Bởi vì bản thân là một đứa trẻ tự kỷ có tính cố chấp, nhiều lần khiến A Điển phải đau đầu. Nhưng từ từ A Điển phát sinh tình cảm với Bối Bối, Bối Bối lại trọn vẹn phụ thuộc vào A Điển … Cuối cùng, Lạc Hằng chết, Bối Bối cùng chung sống với A Điển, học cách hoàn toàn có thể hoạt động và sinh hoạt gần như người thông thường .
NX :
Mình đọc tác phẩm khi đã được kiểm duyệt và in ấn. Vậy nên mình thật sự không biết có những cảnh nhạy cảm hay từ ngữ nhạy cảm có bị cut khỏi hay không. Nhưng với mình, như vậy cũng là đủ. Bìa sách rất đẹp, trang giấy vàng nhạt, nhẹ. Mình mua trên tiki nên chỉ tầm 4-50 k thì phải .
Nói về Người thắp sao trời, có rất nhiều thứ làm mình rất thích. Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên, bình dị mà ấm cúng. Thứ nhất là diễn biến, chưa khi nào mình thấy tình cảm giữa một người thông thường và một người tự kỷ lại dịu dàng êm ả đến như vậy. Diễn biến hài hòa và hợp lý, không vội vã, cũng không dềnh dàng. Thứ hai là ý nghĩa nhân văn, những triết lý được tác giả đưa vào bình dị, là chút điểm sáng cho bức tranh màu nền nã. Thứ ba là nhân vật. Nhân vật phụ không tác động ảnh hưởng đến câu truyện, chỉ là yếu tố phụ trợ để hai nhân vật chính nhìn nhận và đồng cảm những xúc cảm trong tim mình .
A Điển là công an, bỏ nhà mà lập nghiệp tại một nơi lạ lẫm. A Điển bên ngoài có chút thô lỗ, bên trong lại dịu dàng êm ả, giàu tình cảm. Bởi nếu không dịu dàng êm ả, anh đã chẳng thể kiên trì chăm nom một người trẻ tuổi mà tâm tính chỉ như một đứa trẻ. Sâu trong nội tâm A Điển, anh sợ đơn độc, anh sợ tổn thương, anh cần một người cần anh bảo lãnh. Và Bối Bối là người đó .
Bối Bối có đôi mắt nâu nhạt và vẻ bên ngoài thanh tú. Khi Bối Bối vui, đôi mắt nhìn A Điển sẽ nhạt đi nhiều và ánh lên nụ cười. Khi Bối Bối tức giận, đôi mắt sẽ tối đi một chút ít, miệng hét to. Khi Bối Bối sợ hãi hay uất ức, đôi mắt sẽ hướng về A Điển, mở to và ngập nước. Hình như khi Bối Bối khởi đầu sống cùng A Điển, ánh mắt của Bối Bối chỉ dõi theo duy nhất mình anh .
Bối Bối không ngồi xe, A Điển sẽ nắm tay Bối Bối mà dắt đi. Đi mãi đi mãi, đến khi Bối Bối mặc định sẽ phải nắm tay khi đi cùng A Điển. A Điển sợ bóng tối, Bối Bối sẽ bật sáng ngôi nhà ba tầng của họ trước khi A Điển về đến nhà. Tranh Bối Bối vẽ, là A Điển cười, A Điển ngủ, A Điển say. Bối Bối không biết nói, nhưng đôi mắt của Bối Bối thì biết, đôi mắt nâu nhạt luôn ẩn hiện và dõi theo duy nhất một mình A Điển .
Từng dòng từng dòng, đều đem mình qua những xúc cảm ngọt ngào mà chua xót. Trước mỗi chương, đều sẽ có trích dẫn vài dòng của cuốn Hoàng tử bé. Hoàng tử bé cô độc trong trần gian, lại trân quý một bông hoa hồng có gai duy nhất trên hành tinh của mình. A Điển cũng có một hành tinh rộng bằng ngôi nhà ba tầng, A Điển trân quý “ bông hồng ” Bối Bối có gai trong nhà kính – “ bông hồng ” quý giá nhất khi bản thân anh đã dành thời hạn “ chăm nom nó ”. Không chỉ vậy, cụ thể bật đèn trước khi A Điển về nhà với mình là cụ thể đắt giá nhất. Hệt như người thắp đèn trên hành tinh Hoàng tử bé đi qua, người duy nhất có mục tiêu sống. Và Bối Bối chính là người thắp đèn cho A Điển .
Bối Bối cũng là một “ Hoàng tử bé ”, cũng đơn độc trên hành tinh của mình. Với Bối Bối, mọi người là con người, chỉ duy Bối Bối là người ngoài hành tinh lạ lẫm. Bối Bối được một con cừu do A Điển vẽ, liền đánh giá và nhận định A Điển chính là người bạn quý giá nhất của mình. Là lần duy nhất cậu mở trái tim, tiếp đón một người không phải là người thân trong gia đình để thân cận thân mật .
Trong sự lý giải ngây thơ của Bối Bối, ở bên A Điển mới đem lại cho Bối Bối sự yên tâm. Dù A Điển ngủ mê nói mớ, dù A Điển say sưa đến hôi thối, dù A Điển tức giận bỏ Bối Bối một mình trong nhà, Bối Bối vẫn chờ đến sẩm tối, bật sáng toàn bộ đèn cho A Điển. Khi ồn ào, khi hoảng sợ, Bối Bối chỉ biết trốn vào chiếc tủ để chờ A Điển quay trở lại mà thôi .
Với mình, đây là một câu truyện khá thật. Tình yêu của cả hai không dựa vào bất kỳ điều gì bên ngoài mà thiết kế xây dựng. Chỉ là hai người như hai Hoàng tử bé, cô độc, gặp nhau và sưởi ấm cho nhau. Bối Bối cần A Điển là thực sự. Nhưng A Điển cũng không hề sống thiếu Bối Bối. A Điển cho Bối Bối sự chở che bảo lãnh. Bối Bối cho A Điển sự ấm cúng .
Bối Bối cũng biết ghen, cũng sẽ tức giận khi A Điển thất hứa. Nhưng Bối Bối còn non nớt quá, trong đầu óc trẻ thơ của Bối Bối không hề lý giải được điều gì. Vậy nên A Điển luôn là người hướng dẫn, chăm nom cho Bối Bối. Những cụ thể rất đáng thương, rất thật cũng được tác giả đan cài khôn khéo. Như khi A Điển sốt đến mê man, Bối Bối không hiểu, cũng không biết phải làm thế nào, chỉ biết ở bên cạnh chờ mãi chờ mãi. May mà A Điển được đưa đi cấp cứu kịp lúc bởi cô giúp việc nhà. Bối Bối là một người trẻ tuổi tự kỷ, mang trong đầu tâm lý của trẻ con, là thực sự. Không thể trong phút chốc, lại trở nên thật mưu trí và tâm lý được như một người thông thường. Hoàng tử bé, luôn xem người lớn có tâm lý thật khác thường .

Đi đến cuối cùng, Bối Bối được đi học một khóa dành cho người tự kỷ, trở về nhà thắp sáng đèn cho A Điển, chờ A Điển công tác trở về, nhận một nụ hôn và chìm vào giấc ngủ. Trời sinh người tự kỷ có tính cố chấp, A Điển lại là người cứng đầu. Vậy nên, có lẽ cả hai đều là chấp niệm của nhau cả một đời.

Người thắp sao trời, khi mỗi một ánh đèn là một ngôi sao 5 cánh sáng, Bối Bối thắp đèn, là thắp lên những ngôi sao 5 cánh trong lòng A Điển, là thắp sáng lên cả một khung trời cho A Điển, thắp sáng lên trong A Điển tình yêu thương. Người thắp sao trời là Bối Bối, để A Điển mỗi khi nhìn thấy ánh đèn hắt xuống lòng đường từ đằng xa, đều sẽ mỉm cười. Vì anh biết, sẽ luôn có người đang chờ anh quay trở lại .
Hãy thử đọc một lần, để nhận ra tình yêu có khi tìm được trong những điều giản dị và đơn giản đến như vậy. Không hoa, không nến, không những cử chỉ lãng mạn. Có khi chỉ là cái vuốt tóc, cái nắm tay, liền hoàn toàn có thể đi bên nhau mãi mãi .
“ Hai con người khiếm khuyết giữa đời đã gặp gỡ và lấp đầy nhau bằng những cách rất riêng .
Cậu bị cướp đi chốn dung thân bấp bênh, và được trả bằng chở che trường cửu
Anh chỉ vẽ cho cậu một con cừu, mà được đáp lại bằng muôn chiều xán lạn … ” [ 1 ]

[ 1 ] Trích : Người thắp sao trời, NXB Hội Nhà Văn .

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *