[Random Review] Lục Hào – Có một nương nương đỏm dáng ở nơi đây

Chải tóc gắn bông-

Trong đầu lọt ra rất nhiều cái tựa đàng hoàng, chẳng hạn như là “Cỏ khô mùa xuân đến, gian khó rèn thiếu niên”, hay là “Ba đồng tiền, vận thiên hạ”, hoặc đơn giản hơn là “Phù Dao phái gà bay chó sủa” =)))))))) Nhưng dạo này thấy blog nghe sặc mùi nghiêm túc với mớ gaydam quá (?) nên thôi nhẹ nhàng đùa một tí, dù sao Nghiêm nương nương aka vai chính của bộ này cũng rất đáng để mình chọn mặt gửi vàng, cho làm vai chính của cái review này (chắc thế, lúc viết quẹo cua tới đâu mình cũng không đoán được-)

Mình chỉ đọc Lục Hào vì nghe có anh công thích làm đẹp =)))) Nhưng đọc xong nó lại để lại ấn tượng về tăng trưởng nhân vật rất nhiều, một điều hiếm thấy khi mình đọc thể loại Đam Mẽo, thành ra bộ này nhanh gọn trở thành một bộ truyện mình yêu dấu .

Phù Dao phái gà bay chó sủa, có một sư phụ Hàn Mộc Xuân lừa gạt rước đồ đệ về nhìn như một con chồn và ổng là chồn thặc, một đại sư huynh Nghiêm Tranh Minh lười biếng đỏm dáng, một vị nhị sư đệ Lý Quân gian xảo thích tìm tòi mấy thuật pháp vớ vẩn như biến ếch biến sâu, một tam sư đệ Trình Tiềm gay gắt độc mồm, một vị tứ sư đệ Hàn Uyên nhiều chuyện vốn là ăn mày, và một vị ngũ sư muội Thủy Khanh là Thiên Yêu được cả đám nhặt về khi lọt vào cái cốc ở phía sau núi, khiến cho cả môn phái nức nở chạy lên xuống để thay tã và áp chế đôi cánh máu yêu của em nó. Theo như Hàn Mộc Xuân tả, nếu không phải tại ngài phải làm sư phụ của một đám hư thân mất nết, không chí tiến thủ này thì ngài đã không già quắc cần câu như thế.

Bởi vì có một đám nhân vật chính trời ơi đất hỡi thế mà giọng văn cũng trở nên châm chọc hơn khi nào. Mấy câu chửi của đám nhóc trong đây cũng trọn vẹn biểu lộ được cái sự vô học ( lười biếng ) của tụi nó, cái gì cũng hoàn toàn có thể ví với cớt và nước tiểu được =))))) Điều mình thích là truyện không viết theo kiểu melodramatic nên đọc đỡ mệt, đánh thì chết đau khổ thì thôi, hai ba đoạn tóm là đủ chứ khỏi nhìn mấy cảnh đó tả chi tiết cụ thể =))), nên dù biết truyện vốn rất buồn nhưng thứ mình cảm nhiều nhất là khí phách, là tâm lý ngang tàng của thiếu niên và kỳ vọng của tổng thể bọn họ .
Lũ nhóc phái Phù Dao năm ấy cùng sư phụ và sư tổNgay từ mấy chương đầu, mình cảm thấy bộ truyện Đam Mẽo này giống một bộ Shounen hơn khi nó khắc họa rõ ràng hành trình dài từ zero thành hero của một đám nhóc phái Phù Dao hành trình dài sung sướng thành ăn hành mỗi chương, chưa kể còn đống chiêu thức và cảnh action tả kỹ vcl. Mình có trí tưởng tượng khá ổn nên mỗi lần đọc lại tưởng tượng ra như xem phim … khá là vui, nhất là đoạn có cả golem hay boss phụ biến to, người khác cũng biến to như gundam để đánh cùng làm mình hơi bị wtf. Thêm cái ngó đi ngó lại thấy hết người này tới người kia lật twist ra không còn là người thì mình cũng vãi ma everywhere ヽ ( ‵ ﹏ ′ ) ノCái truyện này tả action với mấy phù chú chẳng giống tu chân truyền thống lịch sử mà giống Naruto + Dragonball vcl, but anw =))))) Plot twist được rải hint đầy nên mình đoán được vừa đủ, mà không biết có phải tại dạo này xem Gundam hay không mà đọc hết quyển vẫn không cảm thấy sợ hãi nhân vật chết vì không ai có vẻ như sẽ chết cả, làm mất chút hoảng sợ : v Đặc điểm của truyện shounen là character development và plot device, điểm mạnh nhất của Lục Hào cũng là nhân vật, vừa đọc vừa nghe bài hát chủ đề của truyện là “ Lòng này đang thiếu niên ” thì nghe khí phách tưng bừng luôn : v Mỗi người trong Phù Dao phái đều có sự đổi khác, Nghiêm Tranh Minh và Trình Tiềm đổi khác xuyên thấu, cảm xúc như mỗi quyển họ đều phải học một cách trưởng thành và hoàn thành xong mình hơn vậy. Lý Quân, Hàn Uyên và Thủy Khanh được bảo bọc nên vẫn còn giữ tâm tính trẻ con ở hơn nửa truyện, nhưng lúc bọn họ bộc lộ mình đổi khác ở hai trận đánh cuối làm mình cũng phải xuýt xoa, rằng ah tụi nhỏ lớn rồi Riêng Hàn Uyên hắc hóa thì hơi sed .

Chính Lý Quân cũng không nghĩ tới, năm đó nhóm thiếu niên trong Yêu cốc bị mấy con chuột tinh nho nhỏ dọa đến hai chân nhũn ra, lại sẽ có ngày bị buộc phải bình tĩnh như thường đến vậy .

Cái làm mình thích nhất không chỉ là character development của mọi người quá kỹ càng, mà còn là cách thiết kế xây dựng nhân vật đa chiều phong phú, không dễ đoán. Lúc mình gõ ra review, mình đã biết là không hề chỉ gói gọn tính cách tổng thể bọn họ chỉ bằng hai, ba đoạn nên vứt bớt vài cái, để ai chưa đọc truyện lại đọc review sẽ cảm thấy mê hoặc. Bởi vì bọn họ không chỉ đa chiều ngay từ đầu mà còn đổi khác theo từng tiến trình, sửa chữa thay thế những thói hư tật xấu của mình mà lại cũng nhờ vào những thói hư ấy để tạo ra sự việc. Chi tiết ấn tượng nhất có lẽ rằng chính là “ Giới từ ” mà sư phụ Hàn Mộc Xuân giao cho từng người. Giới từ là lời căn dặn của ngài dành cho đệ tử, giúp họ bổ trợ vào thói hư tật xấu, cân đối chính mình. Giới từ ấy bật mý trong từng arc của mỗi người, nguyên do tại sao họ lại được nhận nó, không nói trắng ra nhưng đủ chi tiết cụ thể để cho fan hâm mộ đoán ra và đồng cảm ý nghĩa sâu xa trong tính cách từng thiếu niên phái Phù Dao này .
Giới từ của Lý Quân là “ chất phác ”, ý muốn cậu phải bớt đi sự đa nghi vòng vèo trong lòng mình, không lập kế mà thẳng thừng làm điều gì đó. Giới từ của Hàn Uyên là “ bàn thạch ”, ý bảo phải tâm lý kiên cường. Giới từ của Thủy Thanh lại là “ Tự nhiên ”, muốn cho cô nhóc không cần phải cưỡng ép mình phải mạnh lên, muốn nhóc ấy buông bỏ lòng tự ti rằng mình là một đứa không nên được sinh ra. Khoảnh khắc mà bọn họ hoàn thành xong được giới từ của mình cũng là lúc bọn họ hoàn thành xong character development của mình, thế cho nên đôi lúc mình còn đùa bảo giới từ chính là cái mốc tác giả soạn sẵn kêu họ phải trèo đến cho bằng được .
Vậy còn giới từ của Nghiêm Tranh Minh ( công ) và Trình Tiềm ( thụ ) là gì ?
Trái: Trình Tiềm, Phải: Nghiêm Tranh Minh

Nghiêm Tranh Minh nhìn ảnh mình phản chiếu trên cây cột một lúc lâu, cho rằng chút vết thương trên vai này không tác động ảnh hưởng toàn cục, hoa mai tàn cũng có vẻ như đẹp riêng, mình vẫn vô cùng có sức mê hoặc .

Nghiêm Tranh Minh, biệt danh Nghiêm nương nương hoặc Má Nghiêm, là đại sư huynh tsundere đỏm dáng của phái Phù Dao. Y tuổi con lười, học khắc phù chú mất tám năm, học kiếm mất bốn năm xong thức tiên phong, khởi đầu nghe làm kiếm tu rất khó khăn thì giãy nãy lên đòi về nhà, được cha mẹ cho lên núi tu luyện rồi vẫn không quên thói ăn sung mặc sướng, ngày ngày có nữ tì hầu hạ chăn ấm nệm êm, lụa là hạng sang, chải tóc tám lần một ngày. Y cậy ba má không có gì ngoài điều kiện kèm theo đang hỗ trợ vốn cho phái Phù Dao có tiền xài nên tha hồ làm giá với cả sư phụ. Y nhìn người bằng mặt chính bới y không biết xét người khác kiểu gì khác, thấy vừa mắt thì sẽ “ được cho phép ” người nọ thân thương với mình, nhưng nói vậy thôi chứ Nghiêm sư huynh vẫn có rất nhiều ngoại lệ, ví dụ điển hình là với sư phụ và một đám sư đệ muội của y, nhìn cứ hừ mũi ghét bỏ nhưng cứ gặp chuyện thì chở che cho họ hết lòng. Bởi vì y lười biếng quanh năm nên dù có tài vẫn không hề thể hiện hết, nên giới từ của y chính là “ gọt giũa ”. Đời này chưa từng có kiếm tu nào mà không kiên cường khắc khổ như y, 7749 nhân vật quần chúng tự hỏi sao y hoàn toàn có thể làm kiếm tu được, lại còn mạnh thế =)))) 100 năm sau, Nghiêm Tranh Minh thành tài sau khi thật sự gọt giũa qua bao thăng trầm .

Người khác nghé con mới sinh không sợ cọp, muốn bay xa vạn dặm, thì Trình Tiềm đã tự nhận trưởng thành sớm, đánh mất đi phần tâm thiếu niên. Người bên ngoài thượng hạ cầu tác, mê man chẳng biết nên đi nơi nào, thì cậu đã tự cho mình đã có tiềm năng rõ ràng .

Lúc vừa gặp mặt vị đại sư huynh xinh đẹp đỏm dáng 15 tuổi chưa kịp bể giọng, Trình Tiềm ( thụ ) còn bĩu môi gọi y là bán nam bán nữ, ngửi thấy mùi hoa lan nức mũi tỏa ra từ người Nghiêm nương nương thì lập tức né xa ba thước. Tưởng như đời này Trình Tiềm sẽ né sư huynh cả đời, nhưng vị sư huynh này nhanh gọn thiên vị cậu từ lúc mới gặp, hối lộ bằng một bịch kẹo để rồi bị Tiềm đem cho người khác. Trình Tiềm bị ba mẹ bán đi cho sư phụ Hàn Mộc Xuân, từ nhỏ đã không có tình cảm với mấy chữ huynh đệ, lạnh căm, độc miệng và “ nhìn mặt bắt hình dong ” với toàn bộ mọi người nhưng vẫn tỏ ra vẻ quân tử, nỗ lực nói năng lễ độ. Thế nhưng một thiếu niên 13 tuổi học chưa được bao nhiêu ngày chữ, vờ vịt làm quân tử cũng thuận tiện bị bắt bài, bởi lẽ Trình Tiềm vốn không thuộc dạng người lừa trên dối dưới, cái gì cũng thuận tiện hiện ra mặt .
Trình Tiềm, giới từ của cậu là “ tự tại ”. Trình Tiềm thực ra rất tự cao tự đại nghĩ mình trưởng thành hơn người khác, nhỏ mọn và mang thù. Cậu chú ý tới quá nhiều thứ, muốn mình mạnh lên nhanh gọn, muốn vờ vịt quân tử, muốn trả từng mối hận dù li ti nhất, sau này lại tự cho mình phải bảo vệ toàn bộ mọi người, gánh hết lên mình. Trình Tiềm có quá nhiều thứ trong lòng mà chẳng hề tự tại. Cậu là mầm mống tu tiên tốt nhất vốn dĩ là vì cậu khắc khe không hề tự tại. Thứ mà Trình Tiềm phải học, đúng ra là buông bỏ và sống tự tại như thiếu niên. Cậu buông bỏ hận cha hận mẹ, hận Hàn Uyên, tự do sống cùng Tranh Minh, sống theo tâm ý mình .
Nghiêm Tranh Minh vô tư rộng lượng, Trình Tiềm nhỏ mọn trói buộc quá nhiều, hai người như nước với lửa nhưng cũng nhờ cãi vả châm chọc nhiều mà thân thiện nhau, trải qua khó khăn vất vả mất mát rồi phụ thuộc vào nhau. Có những mối hận nhỏ, Tranh Minh không để tâm, nhưng Trình Tiềm sẽ ghi thù và trả lại mấy lần cho sư huynh mình .
Một môn phái Phù Dao thư thả tự tại, một đám thiếu niên loắt choắt vô tư, cứ vậy mà bị ép phải thoát thai hoán cốt, bị cuốn vào thảm kịch của những người xung quanh .
Những đứa nhóc đã lớnMột lần sư đệ Hàn Uyên nghe Lý Quân xúi giục, đi vào yêu cốc suýt mất mạng đã khiến cho một đám nhóc biết thế nào là mưa máu, mở ra cố sự từ mấy trăm năm về trước. Một lần xuống núi tiên phong của môn phái lại đủ khiến cho họ mất đi sư phụ của mình. Nghiêm nương nương xưa giờ đi ra ngoài còn phải có kiệu đỡ, tự nhiên cầm lấy chưởng môn ấn, sợ hãi không biết phải gánh vác thế nào. Y suýt muốn chạy trốn, đưa hết đám nhóc về Nghiêm gia, làm thiếu gia hưởng lạc cả đời .
Thế nhưng, y không làm .
Kể cả khi bị đánh cho nhừ tử, bị nhục nhã trên hòn đảo Thanh Long trước mặt những tu sĩ khác, ý muốn khăn gói đi về lại nổi lên, Nghiêm Tranh Minh vẫn cắn răng bảo ở lại. Nghiêm Tranh Minh học cách nhún nhường, cần mẫn học kiếm hơn dù cho sư phụ đã không còn, học cách bảo vệ sư huynh muội. Cùng lúc ấy, Trình Tiềm tự cao tự đại cũng dần biết nghĩa vụ và trách nhiệm gánh vác của mình, nhưng như một con sói đơn độc, cậu biến thành bia đỡ cho toàn bộ những ai muốn bắt nạt họ, hằng ngày chịu bị vây đánh, đem gì về giúp cho mọi người cũng đều tự ý quyết định hành động .

Trong tay y cầm ấn chưởng môn, y hệt như bước vào vực sâu, như đối lập phiến băng mỏng mảnh, không dám thả lỏng một phút nào, luôn nhắc nhở mình lấy người ( Đồng Như ) làm gương, trăm triệu không hề bước theo sư tổ. Y phải thanh tĩnh, phải tự do, phải quả dục, phải rộng lòng .

Sư phụ Hàn Mộc Xuân giao ấn cho Nghiêm Tranh Minh vì đã nhìn thấu y là một người rộng lượng, sẽ không bước vào con đường cũ của sư phụ ngài trước kia. À thì tất yếu Nghiêm nương nương cũng là người tài, nhưng chắc phần lớn là vì cái tính vô tư của y thôi – Và mình phục cái tính cách của nương nương nhất, cảm thấy y rất tự do khoe khoang, không gò bó như Trình Tiềm .
Đám thiếu niên ấy nhỏ bé đến vậy nhưng phải học cách quản một môn phái, học cúi nhường, bảo bọc lẫn nhau. Thế nhưng hết thảm kịch này tới thảm kịch khác ập tới khiến cho bọn họ trở tay không kịp, Nghiêm gia tiêu diệt, Phù Dao phong sơn, Hàn Uyên nhập ma, Trình Tiềm bỏ mạng, Nghiêm Tranh Minh cùng hai người sót lại tha phương cầu thực. Mất mát đến rồi lại hội ngộ, 100 năm trôi qua trong tích tắc .

Có đôi lúc, một người hoặc một nhóm người, hoàn toàn có thể từng trải qua long trời lở đất, năm tháng lại không vì ai mà dừng lại, vạn vật trên trần gian vẫn vội vã như cũ .Mấy thiếu niên phái Phù Dao sợ hãi tìm kiếm một lối ra, chợ tiên trên hòn đảo Thanh Long đã mở màn đúng hẹn .

Thời gian trôi qua, vật đổi sao dời, người có thay đổi, nhưng tình sư huynh đệ vẫn vĩnh hằng.

Bởi lẽ, Phù Dao sơn là nhà .

Trong năm tháng dài đằng đẵng, luôn hoàn toàn có thể biến việc không hề thành hoàn toàn có thể. Chỉ cần người còn đây, nơi nào không phải là nhà ?

Nhiều lần nhân vật biểu lộ nỗi nuối tiếc quá khứ yên bình do không trân trọng nó, nhưng chưa khi nào những nỗi nuối tiếc ấy khiến mình buồn, mà cảm xúc được kỳ vọng được quay về những ngày tháng ấy của những đứa trẻ bị buộc phải lớn lên. Chìa khóa Open về nhà phải do chính năm bọn họ mở ra, nên lên ý nghĩa của tình đồng đội, tình thân .
Nghiêm Tranh Minh vẽ hàng ngàn bức họa Trình Tiềm dang dở cùng phỏng linh trong chiếc nhẫn để nhớ về cậu.Đối với mình, Lục Hào thực sự không phải là bộ truyện chú trọng kể về tình cảm hai người Minh – Tiềm, mà thứ nó muốn kể chính là cách từng người đổi khác thế nào, nguyên do tại sao mỗi con người lại có vai trò và con đường riêng của mình trên cõi đời này. Hai người yêu dấu nhau nhưng họ chưa từng để tình yêu gặm nhấm mình tới cực đoan, như cách Nghiêm Tranh Minh dù cho có phát điên thì vẫn hoàn toàn có thể chèo chống cho những sư đệ muội của mình vậy =)). Cảnh hai người tình tứ nhau thì đếm trên ngón tay ( mấy cảnh cho Trình Tiềm tò mò hồng trần cũng khá cliché =))) đọc nhầm sách cấm với thấy ma tu ba la bùm, lol ), và mình thấy quan hệ tình cảm giữa họ hay ho vì tính cách và tăng trưởng của từng người hay ho hơn là vì tương tác của họ. Có một điều mình thích là Lý Quân có sức ảnh hưởng tác động tới tâm lý của hai người rất nhiều trong chuyện này, một thành viên tư vấn thâm thúy không phá game =))) Làm mình phải rửa mắt nhìn lại cháu nó .

Trình Tiềm đứng im không lên tiếng, Lý Quân phải mở miệng nói : “ Tiểu Tiềm, từ xưa người chết không hề sống lại, đệ là ngoại lệ. Cố nhân trở lại, sự sợ hãi và áy náy trong đó đệ không cảm nhận được. Nhưng thứ này quá nặng nề, hoàn toàn có thể khiến người ta trằn trọc cả đêm, cũng hoàn toàn có thể khiến biến hóa tổng thể hứng thú nhớ mong trên đời. Quay đầu nhìn lại 100 năm, nào dễ trở lại như thuở khởi đầu ? Y chính bới đệ mà tự hận mình bao nhiêu năm, ta cũng không rõ … nhưng đệ đừng khiến y càng hận mình hơn nữa. ”

Tuy cảnh tình tứ ít, nhưng cảnh nào quan trọng là thâm thúy thật sự, ví dụ điển hình như chuyện Nghiêm Tranh Minh nhập ma vì áy náy hay Trình Tiềm lấy nguyên thần làm kiếm. Nhưng mà cảnh mình thích nhất lại là khi Tranh Minh gặp lại Trình Tiềm sau 100 năm, điều tiên phong y làm là đấm Trình Tiềm hai cú khiến những huynh đệ khác hết hồn van nài dùm. Mấy cú đấm này vừa biểu lộ được đau khổ, vừa bộc lộ được tính cách của Nghiêm Tranh Minh =))) Bởi vì suốt thời hạn Trình Tiềm chết, y để cho phỏng linh tát mình vì hối hận áy náy, giờ đây gặp lại người sống thì y lại đấm vài cú :))

“ Đau là đúng rồi. Lần sau còn dám rời nhà đi lâu như vậy thì ta nhất định sẽ đánh chết đệ … Một trăm năm đấy Trình Tiềm, một đời người phàm đã trôi qua vô ích … ”

Quá khứ không thể trở vềLục Hào là một phương pháp bói toán tung ba đồng xu lên. Phương thức này Open liên tục trong truyện, cũng là nguyên do của mọi câu truyện xảy ra ở hiện tại, hoặc nói đúng hơn, là thứ khiến cho những người trong quá khứ sợ hãi và gây ra thảm kịch cho đời họ lẫn đời sau. Sư tổ Đồng Như nhận được quẻ bói về sự suy kiệt huyết mạch của Phù Dao, làm ra việc nghịch thiên để cho cái ác lan tràn nhân gian, lời nguyền hiến tế 1 trăm vạn oan hồn bị kéo cho đến đời sau. Điều buồn cười rằng hòn đá plot device điều ước nào cũng thành kia rốt cuộc chẳng làm được gì cho người ước ngoài rủi ro xấu. Truyện nêu đầu đề là tại trời ( quẻ bói Lục Hào ), nhưng nguyên do dẫn đến hậu quả trong truyện luôn là con người, là hỉ nộ ái ố của con người .

“ Tu thành đại năng có ý nghĩa gì ? Cũng là bị người ghanh tỵ, bỗng dưng bị mưu hại sao ? Phi thăng thành tiên lại có ý nghĩa gì, nghìn vạn chân tình giả ý trong nhân gian túc tắc ném sau sống lưng, bước vào đại đạo u ám và đen tối không rõ, sau đó cũng khoanh tay ngồi nhìn sơn hà già nua sao ? ”

Cảm giác như Lục Hào đang muốn châm biếm cách con người cầu đắc đạo thăng tiên mà quên đi “ nhân đạo ” của mình, do tại mong ước đắc đạo trong đây đã trở thành lồng cũi nhốt họ mà không nhận ra nhân tình mới là thứ quý giá nhất. Như Đường Chẩn muốn xóa tội nghiệt mà quên đi ước mong cứu con khởi đầu, như tam vương gia thà ăn thịt dân chúng để đắc đạo, như Biện Húc lấy con mình làm cái cớ để xả không dễ chịu khi không hề phi thăng. Hai trận chiến cuối ba bốn phe đánh nhau, tu sĩ đánh tu sĩ, ma tu đánh ma tu, không phân trắng đen, lúc coi chỉ hoàn toàn có thể ủng hộ dàn vai chính phải gánh vác cái nghiệp của sư tổ nhà mình để lại mà thôi .
Phái Phù Dao đứng vững trong một thế đạo chỉ yêu phi thăng như vậy, cũng vì thứ họ muốn rèn luyện cho đệ tử của mình là nhân đạo, không phải thiên đạo hay địa đạo. Phi thăng và chết có gì khác nhau ? Tất nhiên chúng khác nhau theo kim chỉ nan Đạo giáo, nhưng so với những đứa trẻ thì đó cũng chỉ là hồn lìa khỏi xác, hòa nhập thiên địa. Con người muốn sống lâu để làm gì, vì sao lại cầu trường sinh bất lão ? Thay vì cứ chăm chăm tìm cách vĩnh cửu, tại sao không lại trân trọng hay tìm nguyên do khiến cho họ muốn sống lâu ?

Cả đời người trông đợi, chẳng phải đi sớm về khuya, nguy hiểm khó khăn vất vả về đến nhà thì có một người nổi giận đùng đùng mở cửa ra, gào to một câu “ Chết dí ở cái xó nào ! ” sao ?

Bởi vì sống trong một cuộc sống đầy ắp nhân tình và sức sống mà năm sư huynh đệ Phù Dao mới không bị củ cà rốt “ phi thăng ” kia mê hoặc. Nhân tình kéo Phù Dao ở lại phàm trần, mà cũng lại cái nhân tình này, kéo bao người khác sa ngã vào đường tu đạo. Mọi thứ đều có hai mặt và cân đối lẫn nhau – đây lại là một chủ đề khác của Lục Hào .
Khô Mộc Phùng Xuân, thức kiếm bị cho là đồ bỏ đi mà nương nương thích nhất lại là thứ giúp cho bọn họ thoát cảnh hiểm tại biển Bắc, cũng là thứ gói gọn ý nghĩa của cuôc đời này. Cây khô mùa xuân tới, đời sống này phải có sự cân đối, như cách mà lũ nhỏ phải học được giới từ để cân đối khuyết điểm, như cách mà ma tu không giết người mới hoàn toàn có thể thành thánh, hay là tu sĩ phải giết người để tu đạo và tạo ra tội nghiệt thì thiên kiếp mới giáng xuống .
Ý nghĩa của Phi Thăng và Chết được gói gọn lại trong cái kết của truyện khi Hàn Mộc Xuân và Đồng Như rốt cuộc đã hoàn toàn có thể siêu thoát khỏi hồng trần. Trình Tiềm nói rằng thay vì nghĩ họ đã chết, thì hãy nghĩ rằng họ đã Phi Thăng. Rốt cuộc ý nghĩa của hai từ ấy, đều chỉ do “ người ” ( nhân ) quyết định hành động theo cách ( đạo ) họ nghĩ mà thôi, như thể rằng phi thăng được sinh ra chỉ vì từ chết ấy quá đượm buồn và hụt hẫng .
Câu chuyện kết thúc khi quốc tế cầu tiên này không hề đổi khác, nhưng chỉ cần Phù Dao phái vẫn hoàn toàn có thể yên vui, có lẽ rằng đó là Happy End tuyệt nhất cho quốc tế của riêng bọn họ .

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *