Review Kim ốc hận – Liễu Ký Giang.

11745629_1041220669228964_7555609780329693066_n

( Thực sự thì cũng không định post bài review này lên hẳn wordpress, vì truyện này không hay đến thế. Nhưng bởi quá thích bài thơ này và chuyện tình Kim ốc tàng Kiều nên post lên cho sang trọng và quý phái )
Nghe tên “ Kim ốc hận ” rồi đọc bài thơ đề đầu truyện, lại liên tưởng đến câu truyện ai oán trong Trường Môn Phú, cứ nghĩ đây sẽ là một bộ truyện bi phẫn buồn thương lắm đây. Thế nên mình khá kinh ngạc khi nó không như tưởng tượng, mà ngược lại, khá ly kì và tươi tắn .

Câu chuyện này giống như những trang sử hơn là một câu chuyện “tình”, bởi tình yêu trong này vốn không cuồng nhiệt, không say đắm, không sủng nhiều mà cũng chẳng ngược bao nhiêu. Nhưng tôi vẫn háo hức đọc đến tận cuối cùng, bởi bài thơ mở đầu câu chuyện, bởi đôi nhân vật chính, bởi cái kết bi thương trong Trường Môn Phú, và bởi điển tích lãng mạn “Kim ốc tàng Kiều”…

Tuy nhiên đây lại là một chế sử chứ không phải chính sử, do đó dù nó mở màn lại từ kết cục bi thương của chuyện tình giữa Hán Vũ Đế Lưu Triệt và Hoàng Hậu Trần A Kiều của ngài, viết nên một câu truyện khác trọn vẹn mới lạ cùng một cái kết khác rất là viên mãn ; thì tôi vẫn không thấy thoả mãn. Có lẽ đó chính là lí do tôi sợ đọc những truyện tương quan đến lịch sử dân tộc, bởi dù có cố gắng nỗ lực đổi khác diễn biến và kết cục, thì thực sự vẫn chỉ có một, thực sự vẫn sống sót không bao giờ thay đổi, rằng Triệt Nhi đã từng yêu thương biểu tỷ A Kiều, rằng Hán Vũ Đế đã vì giang sơn của ngài mà phế bỏ người con gái lớn lên bên ngài, người vợ đầu ấp tay gối, A Kiều yêu thương ngài như một phu quân chứ không phải một Hoàng Đế … Và Trần A Kiều vẫn mãi mãi phải sống cô quạnh trong Trường Môn Cung lạnh lẽo, cho đến lúc chết vẫn không được gặp lại Lưu Triệt .
Bởi vậy, tôi nghĩ câu truyện này giống như một “ fanfic ”, một nhánh sông hư cấu trong dòng chảy lịch sử dân tộc vốn chỉ có một về chuyện tình lãng mạn “ Kim ốc tàng Kiều ” .
Chuyện xưa kể rằng, Hán Vũ Đế Lưu Triệt khi còn nhỏ từng nói với biểu tỷ của ngài, nếu lấy được A Kiều làm vợ ta sẽ xây kim ốc cho nàng ở. Rồi họ nên vợ nên chồng, hoà thuận thương mến. Thế nhưng thảm kịch lại xảy ra, khi Triệt Nhi yêu A Kiều tỷ, còn Hán Vũ Đế lại say đắm giang sơn vạn dặm của ngài ; khi Lưu Triệt buộc phải trưởng thành, buộc phải tàn ác, buộc phải vô tình, buộc phải quay sống lưng ; còn A Kiều vẫn cố chấp với tình yêu trẻ dại cuồng nhiệt, yêu Triệt Nhi như thuở khởi đầu .
“ Trần Kiều được xem như vị Hoàng hậu có thân thế tôn quý nhất trong lịch sử vẻ vang Trung Quốc khi có ông ngoại là nhà vua, cậu là nhà vua và phu quân cũng là nhà vua. Từ nhỏ, Trần A Kiều đã được bà ngoại là Đậu thái hậu và cậu là Hán Cảnh Đế hết mực thương mến. Trong 4000 năm lịch sử dân tộc Trung Quốc cũng không có phi tần hoàng thất nào có thân thế hiển hách như bà. ”
Đây là nàng, Trần A Kiều nữ chính của tất cả chúng ta mà cũng là Trần A Kiều của lịch sử dân tộc. Một Trần A Kiều vinh quang rực rỡ tỏa nắng đến chói mắt, bởi thế nên nàng kiêu ngạo từ trong trứng, kiêu ngạo từ trong cốt tuỷ, vẻ đẹp cũng kiêu ngạo mà tính cách và khí chất cũng đáng để kiêu ngạo. Tôi nghĩ, với thân thế này, nếu nàng không kiêu ngạo thì chẳng ai trên cõi đời này hoàn toàn có thể kiêu ngạo. Đến cả vị Hán Vũ Đế uy danh hiển hách trong lịch sử dân tộc, vào thời gian đó cũng phải lu mờ trước hào quang của con phượng hoàng đó. Có thể nói nàng là nhân vật đáng tự hào, đáng mơ ước, thậm chí còn tôi còn có cảm xúc không một người con gái nào xứng danh được đố kị và tranh đấu với nàng .
Đó chính là cảm nhận của tôi về nữ chính, một nhân vật khiến mọi nhân vật khác phải lu mờ .
Cho nên tôi khá hoài nghi với “ tình yêu ” của Lưu Triệt với Vệ Tử Phu, một người con gái xuất thân hèn kém đến không hề hèn kém hơn, ti tiện đến không hề ti tiện hơn. Có thể những bạn cho rằng tôi đang áp đặt tình cảm chủ quan của mình lên nhân vật Vệ Tử Phu, nhưng thực sự mà nói, sau khi đọc lịch sử dân tộc của hai người con gái này mà so sánh với nhau … Ầy, dù biết rằng mọi sự so sánh đều khập khiễng nhưng hoàn toàn có thể nói so sánh Trần A Kiều với Vệ Tử Phu chính là sự so sánh khập khiễng nhất .
Vệ Tử Phu, mặc dù rằng trong lịch sử vẻ vang vị hoàng hậu này có tiếng tăm đến đâu thì những ghi chép viết về nàng ta lại khiến cho đời sau khó hoàn toàn có thể yêu thích nổi. Mẹ ruột và những chị em gái đều khá là … ” lăng loàn ”, họ đều ngủ với hơn một người đàn ông ( dù có vẻ như thời Hán này không quan trọng trinh tiết lắm thì phải ). Rồi chính nàng ta cũng là một nhân vật không mấy hiển hách, dù từ thân phận “ xướng ca vô loài ” lên đến ngôi vị Hoàng Hậu, thắng lợi cả Trần A Kiều sinh ra đã cao quý, nhưng cuộc sống nàng ta vẫn chẳng có mấy vinh quang .
Bởi vì Lưu Triệt vốn chẳng yêu nàng ta, mà có lẽ rằng ngài cũng chẳng yêu bất kỳ một vị phi tần nào của ngài. Tình yêu của ngài chỉ mãi dừng ở thời trẻ dại cùng với A Kiều, nơi không có chông gai, không có giang sơn, không có quyền lực tối cao, không có nguy hiểm đe doạ. Đó là tình yêu đầu đời của ngài, cũng là tình yêu sau cuối, dù mong manh nhưng chân thực và ấm cúng, những chân thực và ấm cúng duy nhất trong cuộc sống một đế vương lưu danh sử sách. Tôi nghĩ, có lẽ rằng kết cục của “ Kim ốc tàng Kiều ” không hẳn là bi ai, bởi đó dù sao cũng là lời thề hẹn của một người con trai từng yêu một người con gái thật lòng .
“ People change. Feelings change. It doesn’t mean that the love once shared wasn’t true or real. It simply means that sometimes when people grow, they grow apart. ”
Tôi rất thích câu này trong bộ phim 500 days of Summer. Đúng vậy, không phải tình yêu xưa kia không chân thực, mà là thời hạn trôi đi, tất cả chúng ta lớn lên, bước chân cũng dài hơn, không hề luẩn quẩn mãi trong khung trời thơ bé mà buộc phải bước ra quốc tế to lớn ngoài kia. Thế giới đó khiến cho khung trời nhỏ càng nhỏ lại, đến mức có vẻ như không hiện hữu nữa .
Bởi vậy, tôi tin Triệt Nhi yêu A Kiều, dù là trong “ Kim ốc hận ” hay là trong lịch sử dân tộc về “ Kim ốc tàng Kiều ”. Chỉ là, đáng buồn thay ngài lại là Hoàng Đế, một Hoàng Đế với hùng tâm tráng chí, một Hoàng Đế vinh quang sử sách lưu tên. Người đời chỉ biết về Hán Vũ Đế anh hùng, lại ít ai biết được ngài phải quyết tử những gì cho những dòng ngợi ca ấy …
Dù sao thì câu truyện này cũng giảm bớt nỗi đau của những nhân vật ấy. Trần A Kiều sau khi bị phế đã tái sinh bằng chính linh hồn của nàng ở 2000 năm sau, cùng với sự giúp sức của những người bạn thời tân tiến cũng bị cuốn theo dòng lịch sử vẻ vang triều Hán, tạo nên một câu truyện khác, một kết thúc khác thật tươi đẹp và viên mãn. Câu chuyện có cả những nhân vật có thật trong lịch sử dân tộc như Vệ Thanh, Hoắc Khứ Bệnh, Tang Hoằng Dương … cũng có cả những nhân vật tưởng tượng như Lưu Mạch và Lưu Sơ, hai đứa con hoàn toàn có thể coi là nút mở cho thảm kịch bế tắc trong lịch sử dân tộc : “ Trần Hoàng Hậu bị phế vì không có con ”. Tất cả tạo nên một câu truyện kim ốc ly kì và tươi đẹp. Có lẽ tất cả chúng ta cũng hoàn toàn có thể tự huyễn hoặc bản thân rằng, ở một khoảng trống khác, Triệt Nhi và Kiều Kiều sau cuối cũng hoàn toàn có thể nắm tay nhau đến bạc đầu, hoàn thành xong chuyện tình lãng mạn về toà kim ốc cất giấu người mẫu mà mãi về sau người đời vẫn nhắc tới .
Cá nhân tôi không nhìn nhận cao chất “ tình ” của Kim ốc hận, nhưng lại cực kỳ thích câu truyện này, cực kỳ thích cách nghịch dòng lịch sử dân tộc một cách rất là có lý của tác giả và cả những đoạn thơ ca, điển tích điển cố về những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử dân tộc, nhất là về Hoắc Khứ Bệnh, Tư Mã Tương Như và Trác Văn Quân. Hơn nữa, người dịch bộ truyện này phải nói là rất là kì công với những đoạn thi phú đó, dịch rất thướt tha thiết tha khiến người đọc hài lòng .
Một câu truyện nên đọc, dành cho những ai yêu quý văn hoá Nước Trung Hoa và đặc biệt quan trọng là chuyện tình dang dở giữa Hán Vũ Đế và Trần Hoàng Hậu .
Haiz … chẳng hiểu sao mình rất thích cách xưng hô Triệt Nhi và A Kiều tỷ giữa hai người họ =)) Nghe nó cứ kích thích kiểu gì =))))))
— — — — — — —

Mười sáu nên chồng vợ ,
Vì chàng nở nụ cười .
Mười bảy duyên cầm sắt ,
Soi gương tô đỏ môi .
Mười chín Trung cung lập ,
Tiêu Phòng quý nhất đời .

Hai mốt chàng thay dạ,

Tân nhân đẹp tuyệt vời .
Rộn tiếng đồn châm chọc ,
Lần lữa chẳng tin lời .
Hai chín bị ruồng bỏ ,
Gọi chàng, chàng vẫn rời .
Kim ốc từ ngày đó ,
Chỉ còn lệ tuôn rơi .
Chợt tới nay mùa hạ ,
Theo ra Trường An chơi .
Chàng ở phương xa thẳm ,
Thiếp bên rèm ngóng trời .
Chung sống mười năm hiểu ,
Lòng sâu nặng chàng ơi .
Nếu biết ngày hôm nay thế ,
Năm xưa sao vẫn làm ?
Cảm kích chàng tâm ý ,
Thiếp xin chuộc lỗi lầm .
Đêm nối dài thương nhớ ,
Thoáng đã tới rạng đông .

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *