Review Hoạ Quốc – Thập Tứ Khuyết (cảnh báo spoiler)

hoa-quoc1

Truyện không riêng gì tường thuật quy trình đấu đá tranh giành của một cô gái từ một thiên kim tiểu thư cho đến khi xưng đế, những mưu toan chính trị nhơ bẩn, những bí hiểm vương quốc bồn chồn đến phút cuối, mà còn xen kẽ vào đó những tình cảm rất thật, rất đời, tình yêu có, tình thân có, tình bè bạn, tình chiến sỹ … khiến bạn đọc không hề không tự hỏi, liệu đây có còn là một câu truyện để vui chơi nữa hay không ?
Đầu tiên, tôi phải xin lỗi những bạn, vì Hoạ Quốc là một tấn kịch vô cùng đồ sộ, vô cùng phức tạp với tuyến nhân vật đặc biệt quan trọng nhất từ trước tới giờ, cho nên vì thế rất hoàn toàn có thể bài review này sẽ được viết một cách lộn xộn, lan man, khó hiểu. Bởi vì đó cũng chính là xúc cảm của tôi sau khi đặt nó xuống : không biết mở màn từ đâu, không biết liên tục như nào, không biết kết thúc ra làm sao !

Vậy, xin phép được chọn cách bắt đầu dễ dàng nhất: Nữ chính.

Phải nói trước, câu truyện này chỉ có duy nhất một nhân vật chính, không có nam chính. Bởi vậy nếu ai đó vốn quen thuộc với một cấu trúc truyện luôn có nam nữ song hành, những bạn hoàn toàn có thể bỏ lỡ. Nhưng, đừng bỏ lỡ .
Nữ chính mở màn như vô vàn nữ chính chốn cung đình khác : thiên kim tiểu thư, vì vận mệnh mà buộc phải tiến cung làm phi tử. Từ đây sóng gió ập đến trên đôi vai gầy, nàng buộc phải dùng mưu trí để sống sót dưới hoàng quyền, sống sót trong thâm cung nội viện, đạt đến đỉnh điểm rực rỡ tỏa nắng. Nhưng điều độc lạ ở Khương Trầm Ngư, đó là nàng không đấu với nữ nhân, mà đấu với nam nhân, đấu với tổng thể bậc đế vương trong thiên hạ, sau cuối tự mình đăng cơ làm Hoàng Đế. Nói đến đây, phải chăng mọi người đều nghĩ đến nhân vật Võ Mị Nương ? Xin thưa, Khương Trầm Ngư không giống Võ Mị Nương, nàng ấy khác. Nàng thầm yêu một người, luôn lấy người ấy làm tiềm năng phấn đấu, không cần làm vợ chàng cũng không sao, vậy Trầm Ngư sẽ cùng chàng sánh vai phò tá Hoàng đế. Nàng không tận dụng ai, không tính kế với ai, không gian ác, không tàn tệ, vốn dĩ thiếu đi những thứ này không ai hoàn toàn có thể làm Hoàng Đế, nhưng Trầm Ngư như mong muốn hơn Võ Mị Nương đó là nàng ta có cả thiên thời, địa lợi, nhân hoà. Có thể nói, việc nàng xưng Đế, chẳng qua là tình thế không hề khác được, chứ không trọn vẹn do thống kê giám sát của ai. “ Nàng không có năng lực làm nhà vua ”, câu nói cuối đời của người bên cạnh nàng, đã đúc rút lại hàng loạt cuộc sống nàng như vậy .
Có thể ai đọc truyện, hoặc chưa đọc truyện mà chỉ đọc đến review này đều nghĩ nàng phải có một trí tuệ siêu việt, năng lượng siêu phàm mới hoàn toàn có thể đứng lên ngôi cửu ngũ chí tôn. Công bằng mà nói, nàng có. Nhưng khi tôi đọc xong câu truyện này, tôi đã rút ra Kết luận : dù có trí tuệ đến đâu thì phụ nữ mãi mãi không hề bằng đàn ông. Nàng có những thứ kia, chỉ có điều không là gì so với những nhân vật nam trong truyện. Đọc nửa đầu, tưởng như nàng mưu trí, tưởng như nàng cơ trí, giảo hoạt, thống kê giám sát kĩ càng, không có sơ hở. Nhưng thực ra, tổng thể những gì nàng nghĩ được, họ cũng nghĩ được, thậm chí còn còn nghĩ đến trước, hành vi trước, không những thế họ còn có thực chất vô tình, dứt khoát và tàn tệ của giống đực – điều mà phụ nữ luôn luôn khuyết thiếu. Bởi vậy, mặc dầu tôi có thán phục nữ chính đến đâu cũng chỉ hoàn toàn có thể gật gù thông cảm, nàng ấy không hề bằng những người đàn ông kia. Có lẽ nếu cuộc sống nàng chỉ đơn thuần đấu đá trong hậu cung giống như Tang Tử, giống như Mạnh Tang Du, giống như toàn bộ nữ chính cung đấu khác, nàng sẽ rất huy hoàng. Nhưng tác giả lại đặt nàng trong vòng xoáy đấu đá chính trị của đàn ông, khiến cho hào quang của nàng bị lu mờ rất nhiều, đến nỗi khiến tất cả chúng ta có vẻ như có cảm xúc : Khương Trầm Ngư, nữ chính của truyện, thực ra chỉ là bù nhìn để tô thắm vinh quang của những đấng trượng phu trong truyện mà thôi .
Mà một trong số những đấng trượng phu đó, tiên phong phải kể đến Cơ Anh .
Tất cả tất cả chúng ta đều hoàn toàn có thể coi Cơ Anh là nam chính của truyện, bởi chàng tụ hội toàn bộ thế mạnh của nam chính : tài mạo song toàn, tâm cơ thâm sâu, dịu dàng êm ả nhân hậu. Nhưng tiếc rằng lại thiếu thứ quan trọng nhất : tình yêu với nữ chính. Đúng thế, Cơ Anh không yêu Trầm Ngư, từ đầu đến cuối truyện đều không yêu. Nhưng tình nhân của chàng lại không hề làm nữ chính, bởi nàng ấy đã phải đầu gối tay ấp với một người khác, còn chàng chỉ hoàn toàn có thể hàng ngày tận mắt chứng kiến, ôm đau thương mà sống lay lắt nốt quãng đời ngắn ngủi mà không yên ả. Nói chàng là nam chính, còn là chính do chàng gánh vác tổng thể những nghĩa vụ và trách nhiệm nặng nề nhất, những việc làm khó khăn vất vả nhất, những dằn vặt đau đớn nhất, những nỗi bi ai lớn nhất. Nhưng con người đó vẫn luôn toả ra thần thái thư thả, êm ả dịu dàng và ấm cúng, khiến nữ chính ngưỡng mộ, khiến người đời thần phục, khiến tất cả chúng ta mê say. Một cuộc sống tưởng như huy hoàng bùng cháy rực rỡ, thực ra lại thống khổ và vô hồn biết bao : không hề nắm giữ số phận của chính mình, không hề bảo vệ người mình yêu, không hề hoàn thành xong toàn bộ tâm nguyện trước khi chết. Phải, chàng chết, mang theo tổng thể tiếc thương của cả nhân vật trong truyện lẫn người ngoài như tất cả chúng ta đây. Con người vô song tưởng chừng như bất tử đó, lại chết chỉ vì không màng gian truân quay lại nhặt tín vật của người chàng yêu nhất, có lẽ rằng đây mới chính là tâm nguyện duy nhất của cuộc sống chàng : giải thoát .
Cho nên, tất cả chúng ta hoàn toàn có thể tiếc thương, nhưng đều biết sự ra đi của chàng là kết cục hoàn mỹ nhất .
Chiêu Doãn. Nhân vật thắt và mở, nhân vật cội nguồn tạo nên mọi đau khổ và bi thương. Có lẽ là do tại y cũng sinh ra và lớn lên trong đau khổ và bi thương như vậy. Y rất hoàn toàn có thể làm nam chính bởi y là Hoàng Đế, còn nữ chính là phi tử của y. Thật tiếc, vì một tuổi thơ quá thảm thương khiến y trưởng thành trong cay nghiệt và méo mó, sau cuối chính do trái tim tổn thương và đôi mắt đố kị mù quáng mà giết chết người trung thành với chủ với y nhất, người chăm sóc đến y nhất, người yêu thương và máu mủ nhất. Y cũng xót xa, nhưng chút xót xa đó lại bị trái tim không biết đập của y thổi tan đi hết. Tôi đã từng nghĩ Chiêu Doãn là kẻ không đáng tha thứ nhất truyện, bởi y làm khổ cả quốc tế chỉ vì nghĩ cả quốc tế nợ mình. Đời đâu nợ ai cái gì, mỗi người sinh ra đều có một số phận của riêng mình, có thiên chức của riêng mình, có đau thương của riêng mình. Trên bước đường trưởng thành, toàn bộ đều phải trải qua những dày vò đó. Y dựa vào đâu mà cho rằng mình hoàn toàn có thể làm tổn thương người khác, bắt họ phải trả nợ cho dày vò của y ? Thế nhưng, tôi phải nhắc nhở mình rằng, không ai là không ích kỷ, lời dạy “ tiên trách kỉ, hậu trách nhân ” có mấy ai ghi nhớ, hay là mỗi khi sóng gió ập đến tất cả chúng ta đều chỉ biết than vãn “ tại ông trời ” ? Bởi thế, Chiêu Doãn không trọn vẹn sai, tuổi thơ hắn đâu có ai dạy dỗ uốn nắn hắn thành người ?
Chiêu Doãn cũng yêu thương, nhưng yêu thương của y gian truân và khổ sở, và cũng ngắn ngủi như bao vị đế vương khác. Y cũng thích Hoàng hậu của mình, nhưng y lại không hề yêu nàng sâu đậm vì y biết sẽ có ngày y vô hiệu gia tộc của nàng. Y thích Cơ Hốt vì tài nghệ của nàng đệ nhất Đế đô, hay có lẽ rằng chỉ vì y cần lệ thuộc gia tộc của nàng ? Y thích cả tỉ tỉ của Trầm Ngư, Khương Hoạ Nguyệt, vì nàng ngạo nghễ mà thư thả, nhưng đến khi y thuần phục được nàng thì lại vứt bỏ. Y yêu say đắm Hy Hoà, chiều chuộng và dung túng nàng ta, dù cho ai cũng phải công nhận trái tim của y thực sự rung động, nhưng có hay không chỉ vì muốn tranh giành mọi thứ với Cơ Anh, mà tất yếu là tranh luôn cả tình nhân của chàng. Còn với Trầm Ngư, tình cảm của y là gì nhỉ ? Nó quá ngắn ngủi đến nỗi tưởng như không sống sót, nhưng tôi lại cảm nhận được một sự bình yên nào đó khi hai người ở bên nhau, nắm tay nhau, tâm sự với nhau. Nhưng dù thế nào thì tình yêu của y đều bất định, mơ hồ, dịu dàng êm ả với toàn bộ nhưng cũng hung tàn với toàn bộ …
Thế rồi, Chiêu Doãn, giọt nước mắt sau cuối của y trước khi chết, đã làm tất cả chúng ta phát hiện ra rằng, thì ra y cũng khao khát yêu thương và ấm cúng mái ấm gia đình, vì tuổi thơ y thiếu thốn những thứ đó nên khi nghe tiếng khóc của đứa con trai máu mủ, y sau cuối cũng cảm nhận được tình thân, tình thương. Y thiếu thốn phụ vương, ở đầu cuối cũng hoàn toàn có thể trở thành phụ vương, và đó là dấu chấm hết cho cuộc sống vị quân vương gian ác vô tình mà đơn độc đó. Cuộc đời y cũng hoàn toàn có thể coi là viên mãn, bởi y đã có được hết những thứ mà y ấp ủ : ngôi cao và người thân trong gia đình .
Vị ứng viên sáng giá thứ hai cho ngôi vị nam chính cũng rớt đài. Một người nữa là Nghi vương. “ Trong tứ quốc, Bích quốc to lớn nhất, Yên quốc hùng mạnh nhất, Trình quốc có tuyệt kĩ luyện vũ khí tối tân nhất, còn Nghi quốc tài lực phong phú nhất ”. Vị Nghi vương – Duyệt đế này chính là làn gió mát thổi vào sa mạc chính trị cằn cỗi bao trùm hàng loạt câu truyện. Mỗi lần hắn Open đều khiến nữ chính nở nụ cười, cũng khiến người đọc phì cười. Có lẽ “ Duyệt đế ”, nhà vua vui tươi này, chính là bến đỗ sau cuối tương thích nhất với nữ chính, Ở bên hắn, nàng hoàn toàn có thể sống một cuộc sống thư thả vui tươi, đời sống tuyệt vời và hoàn hảo nhất viên mãn cùng phu quân, cũng là tri kỉ của nàng. Sau bao sóng gió, bao đau thương hụt hẫng trong hơn một phần ba đời người, Trầm Ngư đã được niềm hạnh phúc. Tất cả là nhờ hắn, Nghi vương Hách Dịch .

Cuối cùng, dù cho mối tình đầu thiếu nữ của nàng là Cơ Anh, bầu trời đầu tiên của nàng là Chiêu Doãn, người cùng nàng đi hết quãng đời còn lại là Nghi vương, nhưng người mà nàng khắc cốt ghi tâm nhất, người mà, tôi tin rằng, tất cả những ai đọc truyện cũng khắc cốt ghi tâm nhất, là nam chính thực sự trong lòng tác giả, cũng là lòng tôi và tất nhiên là vô số bạn đọc khác, chính là Tiết Thái. Tiết Thái, tiểu Tiết Thái bảy tuổi xuất hiện hết sức bất ngờ : vung roi quát sủng phi của Hoàng đế “Chim sẻ nhỏ nhoi, sao dám cản phượng giá?”, Băng Ly công tử “ba tuổi biết làm văn, bốn tuổi biết làm thơ, năm tuổi giương cung bắn chết hổ, sáu tuổi trở thành sứ thần Bích quốc đi Yên quốc, bị Yên vương chê cười “Bích quốc hết người hay sao mà sai trẻ con đi sứ”. Tiết Thái đáp “Yên là ngọc giữa các nước, ta là ngọc giữa loài người, có gì không thoả đáng?”.
“Ngươi thiếu niên tài cao, trời phú dị bẩm, văn nhã phong lưu, ngôn hành lễ độ; ngươi dung mạo xuất chúng, tú mỹ tuyệt luân, áo gấm thịnh sức; ngươi không chút sợ sệt, nói cười vui vẻ, ung dung cao ngạo không ai sánh kịp”. Cuối cùng 7 tuổi, gia tộc thịnh cực tất suy, ông và cha cậu bị ép tạo phản, tru di cửu tộc, một thân một mình sống sót vì chút tư lợi của người lớn, muốn cậu trả thù, chấn hưng gia tộc. Từ một con rồng ngạo nghễ rơi xuống đất làm con rắn nhỏ nhoi, từ Băng Ly công tử ngạo khí ngút trời « Ta là ngọc trong loài người » biến thành « Tiết Thái là nô lệ… ». Tất cả những bất hạnh và gánh nặng đó đặt lên vai cậu – cậu bé chưa đến tuổi thiếu niên Tiết Thái. Đến đây, tôi không biết phải coi cậu là nhi đồng 7 tuổi như dáng vẻ cậu có, hay là một người đàn ông trưởng thành như trí tuệ và tâm cơ của cậu, hay chỉ đơn giản là nam nhân mà Trầm Ngư có thể dựa dẫm, luôn luôn dựa dẫm không quan tâm khoảng cách 8 tuổi giữa hai người. Trong suy nghĩ của nàng và cả suy nghĩ của người đọc chúng ta đây, Tiết Thái không phải trẻ con, cũng chưa bao giờ là trẻ con. Đây chính là tài hoa của Thập Tứ Khuyết, miêu tả một đứa trẻ không phải trẻ con, thậm chí còn có thể thu phục tất cả lòng người.

Sinh ra trong nhung lụa tạo nên ngạo khí, trưởng thành trong thương đau trở nên chín chắn, trở lại ngôi cao dưới một người trên vạn người mang lại khí chất vạn người kính nể, cuối cùng chết đi. Đọc đến đây, tôi không thể không đau đớn. Tiết Thái là nhân vật rực rỡ nhất thiên truyện, cũng chính là nhân vật bất hạnh nhất.
“Trầm Ngư”, cậu gọi tên nàng lần đầu tiên, cũng là lúc cậu sắp rời khỏi thế gian, cậu nói cậu ghét số 8, bởi khoảng cách của cậu và nàng là 8 tuổi, cậu ép nàng xưng đế, bởi không muốn nàng thủ tiết cô quạnh chốn thâm cung, bởi chỉ có xưng đế nàng mới có thể lấy chồng, cậu sắp xếp quốc thái dân an, ngoại giao hoà hảo, cậu che chắn mọi gió tanh mưa máu cho nàng đôi tay trong sạch, cậu bao bọc kín kẽ những âm mưu bẩn thỉu bảo vệ tâm hồn nàng thanh khiết… Tất cả toan tính và trí tuệ của cậu đều chỉ có một mục đích: cho Trầm Ngư cuộc sống hạnh phúc nhất. Cậu ở bên bầu bạn với nàng, còn nàng cũng dựa dẫm và thấu hiểu cậu. Thế nhưng khi cậu muốn vun đắp bồi dưỡng bản thân, tính đến chuyện ở bên nàng thật lâu thật lâu, tự mình đem hạnh phúc cho nàng, thì…

“ Nếu như ta sinh ra sớm tám năm, vào ngày mùng 1 tháng 1 năm Đồ Bích thứ tư, khi nàng đến tuổi cập kê, trong bốn nước, người xứng với nàng nhất kỳ thực không phải là Cơ Anh, mà nên là ta, chẳng phải sao ? ”

“Đối mặt đi Trầm Ngư. Cả đời này của nàng, mỗi lần gặp phải chuyện không muốn đối mặt, nàng liền chọn cách trốn tránh, nhưng lần này, ta không cho nàng trốn tránh”

“ Từ nhỏ ta đã muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, mặc dầu sau này nhất thời thất thế, nhưng cũng nhận đủ vinh sủng, cho nên vì thế trên trần gian này, không có thứ gì là ta không có được, gồm có cả nàng. Cho nên ông trời ở đầu cuối cũng không đồng ý, giáng cho ta một đòn chí mạng ”
“ Tiết Thái, Tiết Thái, ngươi có nghe thấy ta không ? Ngươi đã lên kế hoạch lâu như vậy, còn ép ta phải làm Hoàng đế, để dọn đường cho quan hệ giữa tất cả chúng ta, sao hoàn toàn có thể dừng lại ở đây ? Ngươi không thích ta sao ? Hãy cưới ta đi, cưới ta đi ! ”
“ Không kịp nữa rồi ”
“ Lấy chồng đi, Trầm Ngư ”
Đến đây, tôi thực sự đờ đẫn. Không biết phải viết gì, không biết phải nghĩ gì. Còn nói được gì đây, thứ tình yêu và tình thân xen kẽ đẹp tươi đến thế … Trầm Ngư từng thương cảm Tiết Thái, từng khâm phục Tiết Thái, từng ỷ lại vào Tiết Thái, nhưng không hề nắm tay Tiết Thái cùng “ giai lão ” .
Họ không hề bỏ lỡ nhau, nhưng nhân duyên lại bỏ lỡ họ .
— — — — —
Chắc hẳn, đây là review truyện dài nhất và tận tâm nhất trong suốt thời hạn qua của tôi. Vẫn còn rất nhiều nhân vật phụ khác, tổng thể đều đáng nói đến. Ví dụ như Hy Hoà, mỹ nhân hoạ quốc, xuất thân bần hàn, tính tình ngang ngược. Ban đầu nàng ta Open khiến toàn bộ đều chĩa mũi nhọn ghanh tỵ. Nhưng ngờ đâu, đó lại là người con gái đáng thương nhất, rồi sau cuối lại là người cùng Trầm Ngư kề vai sát cánh, phụ thuộc lẫn nhau giống như người thân trong gia đình. Di Thù, nữ đế tiên phong, tuổi thơ méo mó, trưởng thành bệnh hoạn. Khương Hoạ Nguyệt, tưởng như người thân trong gia đình, ở đầu cuối lại vô tình hơn cả người dưng. Khương Trọng, ông bố quyền lực tối cao, ông vua trong bóng tối thao túng tổng thể, luôn đặt gia tộc lên số 1, không gì là không thống kê giám sát, còn gian ác hơn bất kỳ ai ; bù lại một mảnh tình thâm với người vợ kết tóc se tơ. Giang Vãn Y, Phan Phương, Di Phi … mỗi người một vẻ, mỗi người một mối tình, mỗi người một cách đi vào lòng fan hâm mộ. Điểm xuyết vào đó là những Yên vương, Như Ý Cát Tường, như những dòng suối nhỏ len lỏi róc rách xoa dịu tất cả chúng ta. Không thể phủ nhận, Hoạ Quốc và những nhân vật của tác phẩm này, đã đạt đến trình độ rất cao, không còn là ngôn tình vui chơi, thay vào đó dạy tất cả chúng ta cách nhìn nhận quốc tế, cách đối nhân xử thế, dạy tất cả chúng ta về lòng bao dung, lòng vị tha, về tình yêu, tình thương …
Tất cả, tạo nên một Hoạ Quốc sôi động, hoành tráng, xen kẽ những mưu tính và bí hiểm động trời, chắc như đinh sẽ bám rễ lâu bền hơn trong lòng toàn bộ những fan hâm mộ .

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *