[Review] Đông Phong Ác – Nhất Độ Quân Hoa

[Review] ĐÔNG PHONG ÁC – NHẤT ĐỘ QUÂN HOA

By: Quỳnh Văn

dongphongac-e1488956852909.jpg

Hic, lần tiên phong review truyện của “ mẹ kế ” Nhất Độ Quân Hoa. Kể từ khi đọc xong “ Phế Hậu Tướng Quân ” thì mình cứ thấy tác giả này là chạy mất dép, vì ấn tượng anh main tra nam và SE thôi. Nay vô tình đọc được đề cử, giang hồ cũng khen nhiều, mình tìm đọc review một chút ít và quyết định hành động lọt hố. Quả nhiên không tuyệt vọng .

Đông Phong Ác kể về đời sau của Hoàng Đế Mộ Dung trong truyện Phế Hậu Tướng Quân, Yến Vương sinh được 6 người con trai, trong đó nam chính của chúng ta là Tốn Vương gia Mộ Dung Lệ. Mới đầu nghe tên mình tưởng tác giả sẽ miêu tả anh này đẹp yêu nghiệt hại nước hại dân gì đó, ai ngờ sau khi đọc được vài chương truyện thấy cái tên đúng thật – nghe tên ảnh là muốn khóc rồi :)))

Câu chuyện là con đường được thuần hóa thành thê nô của nam chính. Ảnh là nam chính thô lỗ cục cằn nhất mà mình từng đọc, thế mà không phải ảnh thô lỗ theo kiểu máu chó, mà theo kiểu hài hài không chịu được :)) .
Ảnh không thèm mở miệng nhiều, nhưng cứ mở miệng ra là chửi, nhẹ nhàng được vài câu là lại chửi, nữ chính không ít lần ăn chửi “ tiện nhân ”, “ hỗn trướng ” ( khốn nạn ) rồi. Về sau ảnh bỏ từ “ tiện nhân ”, vì cho rằng chửi nữ nhân nhà mình là “ tiện ” thì không hay lắm, nhưng vẫn luôn mồm “ khốn nạn ” không bỏ được, vì sau này bị chị nữ chính cho ăn hành không ít :))
Ảnh phải nói là hung hăng lắm, lì như trâu, ra trận đao thương không là cái đinh gỉ, động một cái là phạt, mà toàn trăm cú trở lên. Cơ mà ảnh không dám động đến nữ chính, vì ảnh cho rằng nam nhân không đánh nữ nhân của mình ( Good ! ). Ngày xưa chỉ đạp một chị một cú nhè nhẹ do hiểu nhầm chị thông gian với anh khác mà thấy chị hộc máu nên từ đó không dám nữa :))
Nam chính không hiểu chuyện tình yêu lắm, dù ngày trước có một ái thiếp là Lam Dụ. Khi ăn cơm thì ăn như lũ quét, chị nữ chính chưa kịp ăn xong đã bị xách đi :)) Khi có con thì cũng không biết làm cách nào làm cha, được một dịp ẵm nó thì liền bỏ quên nó ở nhà người khác, được chị nữ chính ghi thù :))
Tóm lại câu truyện cứ diễn ra thế này :
Nam chính chửi chửi, giận muốn nổ phổi, rồi lại chửi chửi .
Nữ chính nghe chửi, khóc rấm rứt, rồi lại nghe chửi, khóc rấm rứt .
Ấy thế mà nó không chán, lại còn hài không chịu được :))
Nói đến nữ chính Hương Hương, cô nàng là nữ chính được miêu tả tâm lí theo hướng “ có lý ” nhất trong những truyện mình đọc cùng thể loại. Hương Hương là con gái của dân lành, tự dưng bị thổ phỉ bắt đi, sau được quân của Mộ Dung Lệ cứu, rồi tự dưng lại phải làm thiếp cho anh vương gia thô lỗ cục cằn. Sống chung với một người thô lỗ, động cái là chửi, giết người ( địch ) như ngóe, bỏ rơi mình để cứu người khác mà yêu được mới là lạ .

Hương Hương khởi đầu với Mộ Dung Lệ chỉ có sợ thôi, sống chung lâu dần đến khi có con gái nàng cũng chưa yêu hắn được, vì nàng chỉ là thiếp, là nô tì. Đối với sự chăm sóc lâu lâu mới có được của Mộ Dung Lệ, Hương Hương không phải là không cảm động, nhưng hắn lần lượt lần này đến lần khác lại làm cho nàng tuyệt vọng, vậy nên nàng không dám, cũng không hề yêu nổi .
Hương Hương rung động với người khác, đó Hàn Tục, một trong những phó tướng của Mộ Dung Lệ. Đó là người đã không quản sống chết cứu nàng khi nàng bị Mộ Dung Lệ bỏ rơi ở rừng sâu nước thẳm. Hai người trải qua một đoạn tình cảm lóe sáng trong chốc lát rồi phải vụt tắt trong mấy ngày Hàn Tục cứu nàng rồi đưa nàng về bên Mộ Dung Lệ. Hương Hương biết mình không nên có tình cảm với Hàn Tục khi bản thân đã có con gái với Mộ Dung Lệ, nàng chỉ để ở trong lòng thôi, vì bản thân mình rất rõ đoạn tình cảm này sẽ không có hiệu quả .
Nói về Hàn Tục, nhân vật này chiếm rất nhiều tình cảm của mình. Hàn Tục xuất thân nghèo hèn, được Mộ Dung Lệ thu lưu, bọn họ cùng vào sinh ra tử hơn mười năm trời. Nếu muốn Hàn Tục chết thay cho Mộ Dung Lệ, chắc như đinh anh cũng không hề chần chừ mà chấp thuận đồng ý, thế nhưng trời xui đất khiến Hàn Tục lại yêu người con gái của đồng đội mình. Tình yêu của Hàn Tục cũng chỉ thầm kín, chỉ muốn được bảo vệ nàng, để nàng được bảo đảm an toàn, được niềm hạnh phúc cùng Mộ Dung Lệ. Chỉ tiếc, gặp đúng người, nhưng sai thời gian .
Lại nói về Mộ Dung Lệ, cái cách mà nam chính giải quyết và xử lý khi phát hiện thiếp và huynh đệ của mình yêu nhau quả thật làm mình rất khâm phục. Nếu như Hàn Tục chuẩn bị sẵn sàng chết vì Mộ Dung Lệ thì hắn cũng chuẩn bị sẵn sàng đưa thân bảo vệ Hàn Tục khi gặp nguy hại, và có cho bao nhiêu lần lựa chọn, Mộ Dung Lệ chưa khi nào có ý nghĩ là sẽ không làm như vậy cả. Chính điều này, hay phải nói là cách làm người, cách đối xử của Mộ Dung Lệ với đồng đội, đồng đội đã khiến Hàn Tục không khi nào hoàn toàn có thể “ yêu ” Hương Hương được nữa .
.
Đoạn sau của câu truyện được đẩy lên cao trào khi ái thiếp Lam Dụ của Mộ Dung Lệ trở về. Chín năm trước Lam Dụ lao vào vì Mộ Dung Lệ, dùng kế mỹ nhân để giúp hắn cầm cự nơi mặt trận, hắn cảm động, hứa với nàng vị trí Vương phi. Thế nhưng Lam Dụ không cần, sau khi thắng lợi, nàng gieo mình tự vẫn. Kể từ đó, Mộ Dung Lệ sống đơn độc cho đến khi Hương Hương Open .
Lam Dụ quay trở lại, Mộ Dung Lệ vẫn lựa chọn sai lầm đáng tiếc, đẩy Hương Hương như con ốc sên vừa mới ngốc đầu ra khỏi vỏ thụt đầu lại, không dám ra nữa. Hương Hương bỏ đi, Mộ Dung Lệ dần hiểu Hương Hương quan trọng với mình như thế nào. Hắn rốt ruộc cũng tìm lại được nàng, nhưng nàng không muốn trở về cùng hắn nữa .
“ Vương gia không đọc thư nhà thiếp gởi .
Vương gia ra ngoài, bỏ tiểu Huyên Huyên ở phủ Chu Thái Úy, quên mang con về .
Vương gia vứt nô tì lại Cổ Đạo Tân Kế, Vương phi quan trọng hơn nô tì .

Vương gia không săn sóc, không chờ nô tì cơm nước xong đã chạy đi.

Vương gia mang mẹ con Lam trắc phi trở lại, ôm Kha thiếu gia vào cửa, không ôm Huyên Huyên, coi trọng Kha thiếu gia hơn Huyên Huyên .
Vương gia hứa hẹn với Lam trắc phi, nói đời này chỉ yêu một mình nàng ấy. Lam trắc phi quan trọng hơn nô tì .
Lam Trắc phi bảo Vương gia thả thiếp, Vương gia liền đuổi ta ra ngoài phủ. Bởi vậy Vương gia đã hiểu chưa, kì thực ta so với Vương gia, không hề quan trọng. ”
( Trích bản dịch của bạn Hàn Nguyệt, Mít Vũ, Olivia, Tàn Tâm thuộc thuvienngontinh.com ”

Hương Hương oán Mộ Dung Lệ vô tâm, nhưng hắn cũng có nguyên do riêng của mình .
Hắn không đọc thư nhà, nhưng khi hắn biết lỗi, hắn đã đọc từng lá từng lá trong sự ân hận muộn màng .
Hắn vô tâm với con, thế nên hắn sẽ học cách làm cha, chăm sóc đến con hơn nữa .
Hắn vứt bỏ nàng, lựa chọn người khác cũng vì suy tính đến sự sống sót của nàng. Nhưng hắn hứa, từ nay sẽ không bỏ lại nàng nữa .
Hắn chọn Lam Dụ, nhưng hắn chưa từng nghĩ sẽ bỏ rơi nàng. Nàng không muốn làm thiếp, cả đời này hắn xin chỉ có nàng mà thôi .

Đọc cả bộ truyện, dù không có câu chữ biểu lộ rõ ràng nhưng thật ra không khó để bạn nhận ra tình yêu của Mộ Dung Lệ và Hương Hương. Đó là tình cảm nhiều phần nghĩa vụ và trách nhiệm hơn, được kết nối bởi con cháu, qua nhiều năm tháng chăm nom, đồng cảm nhau mà thành .
Review dài quá rồi, nên mình xin kết lại bằng trích dẫn mình thích nhất trong truyện :
Nếu như có kiếp sau, nàng vẫn là một nữ nhân, nguyện lấy cành mận gai làm trâm cài tóc, mặc áo vải thô, sống cảnh nghèo hèn bần tiện chứ quyết không làm thiếp cho người nữa .

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *