[Review] Đen trắng – Triêu Tiểu Thành

Đen trắng•——•——•—♥—•——•——•

– Đã cố gắng nỗ lực nhìn nhận khách quan nhưng bài viết vẫn trọn vẹn là tâm lý cá thể .
• — — • — — • — ♥ — • — — • — — •

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, HE.

Tình trạng: Hoàn (xuất bản).

Nhân vật chính: Đường Dịch – Kỷ Dĩ Ninh.

Đánh giá: Một tác phẩm không quá xuất sắc về nội dung, khá bình lặng và ít cao trào. Nhưng đối với những ai mong muốn một câu chuyện về một tình yêu thuần túy thì “Đen trắng” đáng để trải nghiệm.

Giới thiệu:

Sách: Anh là một màu đen thuần túy, cô là một màu trắng tinh khiết. Từ khi gặp cô, anh đã có ý nghĩ không thể để cô chạy thoát, đây là một loại chấp niệm. Theo định nghĩa của triết học, chấp niệm là khi một người quá chuyên tâm vào một việc, sau một thời gian dài sẽ chìm đắm trong cảm xúc, tình cảm bỗng trở thành hữu hình, khiến mình bị trói buộc. Mà anh lại có đủ bản lĩnh để thực hiện chấp niệm đó. Vì thế, anh đã ra tay, đích thân bẻ gãy đôi cánh của cô, từ nay về sau mãi mãi giam hãm cô bên mình…

Kimm: Kỷ Dĩ Ninh được Đường Dịch cứu khi cả nhà cô đang chìm trong biển lửa. Anh cứu cô không phải vì lòng trắc ẩn, tình thương người hay sự đồng cảm mà chỉ đơn giản vì Đường Dịch không muốn thấy máu trong ngày giỗ mẹ anh. Nhưng sau đó Đường Dịch đã yêu Kỷ Dĩ Ninh, anh cực đoan giữ lấy cô, chặt đi tất cả liên lạc của Kỷ Dĩ Ninh với thế giới bên ngoài. Dù biết rằng cô và anh là hai con người hoàn toàn đối lập nhưng Đường Dịch vẫn cố chấp giam giữ Kỷ Dĩ Ninh, biến tình yêu của họ thành một món ăn đặc sắc với hương vị ngọt ngào xen lẫn vị đắng chát. Nhưng sau mỗi lần cảm nhận vị đắng ấy, Đường Dịch và Kỷ Dĩ Ninh lại càng trân trọng vị ngọt ngắn ngủi kia.

Cảm nhận:

Vẫn là motif cũ. Đường Dịch – con người có tiền, có quyền, có thế lực, hình thức bề ngoài động lòng người. Kỷ Dĩ Ninh nếu đem so với anh thì không có gì đặc biệt quan trọng. Thế mà một con người hoàn mỹ như Đường Dịch lại yêu Kỷ Dĩ Ninh vô điều kiện kèm theo, quyết định hành động che chở cho cô từ lần gặp tiên phong .
Đúng như tựa đề của tác phẩm – Đen trắng. Anh và cô là hai thái cực trọn vẹn trái chiều hoặc như hai đường thẳng song song lê dài vô tận. Nói đơn thuần và dễ hiểu hơn, Đường Dịch và Kỷ Dĩ Ninh giống như hai con người của hai quốc tế trọn vẹn trái ngược – không tương quan và không có điểm chung .
Sự trái chiều giữa anh và cô biểu lộ rõ ràng ở tâm lý, hành vi, cách sống và cả thiên nhiên và môi trường. Nếu nói Kỷ Dĩ Ninh là màu trắng thì cô chính là màu trắng tinh khiết nhất, thật sạch nhất. Cô thiện lương, trong sáng, ngây thơ và xuất thân danh giá. Còn Đường Dịch là màu đen huyền bí, u ám và sầm uất mà không kém phần mê hoặc. Anh thuận tiện khiến cho bất kể ai ngây ngốc không phòng bị rồi kề súng vào thái dương kẻ đó, bóp cò. Mỗi một ánh nhìn, một động tác đơn thuần của Đường Dịch cũng thuận tiện làm người khác sợ hãi nếu anh muốn. Anh quá tuyệt vời và hoàn hảo nhất, quá điệu đàng, quá nhẫn tâm cũng quá thủ đoạn và lý trí để dư sức tinh chỉnh và điều khiển mọi thứ cũng như mọi người theo ý mình. Một Đường Dịch như thế mới hoàn toàn có thể lan rộng ra kinh doanh thương mại, sống sót ở quốc tế ngầm. Anh đã được nuôi dạy và sinh trưởng trong một môi trường tự nhiên có màu đen thuần túy thì liệu con người này có thích hợp với Kỷ Dĩ Ninh ?

Giống như Đường Dịch đã từng nói với Kỷ Dĩ Ninh thế này: “Trước đây anh từng nghĩ, trên thế gian này, sẽ không có ai như vậy, cô ấy và anh là hai thái cực đối lập nhau, không biết bất cứ thủ đoạn nào, cũng không có bất kỳ mơ tưởng hão huyền gì, cho dù cả thế giới sụp đổ trước mắt cô ấy, cô ấy vẫn có thể tiếp tục sống mà không oán trách, trong tình cảm cũng như vậy, không biết cách ngụy trang cho bản thân, chỉ biết bộc lộ điểm yếu, dường như không hề biết rằng điều này chỉ khiến người yêu thương cô càng dễ dàng tấn công cô. Người như vậy, dường như chỉ có trong truyện cổ tích, còn trong thế giới hiện thực, anh không hy vọng sẽ gặp được”.

Đúng, Đường Dịch ngay từ đầu đã phủ nhận một người con gái như thế nhưng anh vẫn không hề cưỡng lại yêu cô – Kỷ Dĩ Ninh. Anh luôn mang bên mình cái lạnh lẽo của màn đêm nhưng khi ở bên cô lại trở nên ấm cúng hơn khi nào hết .
Mặc dù tác phẩm xoay quanh quốc tế ngầm của Đường Dịch nhưng Triêu Tiểu Thành không miêu tả sự “ tăm tối ” của nó quá tàn khốc. Ở một mức độ vừa phải, “ Đen trắng ” không nhuốm mùi máu tanh như những tác phẩm có thế lực hắc ám khác. Câu chuyện chỉ đơn thuần xoay quanh tình yêu giữa Đường Dịch và Kỷ Dĩ Ninh, không có những câu tâm tình ngọt ngào như mật, không có những cao trào khiến người đọc đau tim. Nhưng sự chăm sóc, tinh xảo qua hành vi của Đường Dịch so với Kỷ Dĩ Ninh bộc lộ tình cảm thâm thúy của anh so với cô rõ ràng hơn mọi câu nói có cánh, thuận tiện làm rung động trái tim của những ai đồng cảm và bao dung cho tình yêu điên cuồng đến cực đoan qua ngòi bút của Triêu Tiểu Thành. Một tình yêu đặc biệt quan trọng chiếm hữu can đảm và mạnh mẽ chỉ có ở Đường Dịch và chỉ dành riêng cho Kỷ Dĩ Ninh .
Nếu như chỉ dừng lại ở đó, tôi sẽ không nói “ Đen trắng ” là một tác phẩm đặc biệt quan trọng .
Triêu Tiểu Thành đã thổi hồn vào tác phẩm khiến cho “ Đen trắng ” mang đậm phong thái riêng không liên quan gì đến nhau. Những quan điểm về triết học, những truyền thuyết thần thoại, thần thoại cổ xưa Hy Lạp và văn hóa truyền thống phương Tây, … được dùng trong tình yêu của Đường Dịch và Kỷ Dĩ Ninh lại vô cùng cực đoan .
Nhớ đến tình cảnh Kỷ Dĩ Ninh thấy Đường Dịch giết người lần thứ hai, mặc dầu người nọ đáng chết nhưng cô đã phản ứng kịch liệt. Đường Dịch hỏi Kỷ Dĩ Ninh : “ Đạo đức quan của em là gì ? ”. Cô lạng lẽ không vấn đáp nhưng anh lại liên tục nói : “ Giết người đền mạng, đúng không ? ”. Sau đó Đường Dịch lấy súng định tự sát nhưng suôn sẻ Kỷ Dĩ Ninh đã kịp thời làm chệt khỏi điểm trí mạng .

Một Đường Dịch lạnh lùng, tuyệt vọng, đau khổ, mong manh chỉ thể hiện trước Kỷ Dĩ Ninh – người con gái anh yêu – một tình yêu cực đoan nhưng đủ để anh chết vì cô bằng bất kì lý do gì.

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *