Review Công tắc tình yêu – Phỉ Ngã Tư Tồn

[NỘI DUNG CÓ CHỨA SPOILER!]

Trước giờ mình chưa khi nào đọc truyện ngược, truyện bi. Gần Tết rồi tự dưng muốn tìm truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn, bi tình thiên hậu, để chiêm nghiệm cảm xúc đọc truyện xong thẫn thờ và đau đớn. :))))
Tuy vậy vẫn cố tinh lọc ra những truyện có kết thúc đỡ bi thảm nhất. Công tắc tình yêu là một trong số đấy. Vừa khui truyện ra cách đây mấy tiếng, đọc xong thẫn thờ cất đi luôn không muốn mở ra đọc lại .

Chỉ một chữ thôi: NGƯỢC!!

Ngay từ những trang tiên phong đã phải giật mình bồn chồn với những cảnh tượng rất .. đấm đá bạo lực .
Chu Diễn Chiếu Open với hình dáng rất lạnh nhạt và đạo mạo. Đọc những trang tiên phong mình không hề hiểu được quan hệ vướng mắc giữa Chu Diễn Chiếu và Chu Tiểu Manh. Đường đường là nhị tiểu thi của mái ấm gia đình mà có vẻ như như Chu Diễn Chiếu thật sự rất thù ghét em gái mình, tưởng như muốn dày vò bằng mọi cách, ở mọi chỗ .
Cả bộ truyện phải đến 3/4 là những cảnh Chu Diễn Chiếu hành hạ, giày vò Tiểu Manh. Những cái bốp, chát có vẻ như là chuyện quá đỗi thông thường, nhưng một giây ngay sau đó hoàn toàn có thể được thế chỗ bằng một nụ hôn, rồi lại cũng rất nhanh sau đó trở lại với hình dáng hờ hững, đanh như thép, từng lời từng chữ đều sâu cay .
Tình yêu của hai người thuở mới chớm cũng đẹp bao nhiêu, trong sáng, thơ ngây bao nhiêu. Một Chu Diễn Chiếu ngỗ ngược, hư hỏng, thay tình nhân như thay áo, lại vô cùng yêu thương chiều chuộng em gái. Khi nghe đến những kẻ bắt nạt em gái mình, Chu Diễn Chiếu đã phóng xe đến giữa sân trường cùng một loạt đồng đảng bạn bè đánh cho tên kia tơi bời, xém chút nữa là chặt cái tay nhơ bẩn của hắn. Hoặc như khi Tiểu Manh muốn đi xem ca nhạc mà không được, Diễn Chiếu đã bày chiêu đưa em trốn ra ngoài, hai người cùng rong ruổi trận đua xe bạt mạng trên phố .
Chuyện đó sau đã bị bố phát hiện, Diễn Chiếu bị đánh nhừ tử và bỏ ra ngoài sống. Tiểu Manh trên đường tìm đến nơi Diễn Chiếu trú nhờ còn bị đám lưu manh trêu đùa. Thật may là Tiểu Quang đã Open. Tôi không biết Tiểu Quang có phải là điểm sáng của truyện không, nhưng tôi rất yêu nhân vật này, trong thời điểm tạm thời lát nữa nói tiếp. Sau đó Tiểu Quang đưa Tiểu Manh về nhà mình, nơi Diễn Chiếu trú nhờ rồi một mình đi xử lí đám lưu manh kia. Cũng chính thời gian này là lúc Diễn Chiếu bất chợt nhận ra cảm hứng của mình dành cho Tiểu Manh khi nhìn thấy cô đi từ phòng tắm ra. Đó cũng chính là nụ hôn đầu của hai người. Trái với Diễn Chiếu dày dặn kinh nghiệm tay nghề, Tiểu Manh hoảng loạn và kinh ngạc biết bao nhiêu. Sau đó cô bật khóc vì giật mình, Diễn Chiếu phải nấu mì để dỗ dành cô. Lại một cụ thể nữa thật đáng yêu. Có ai ngờ một con sói hung ác như vậy lại thật tâm chân thành nấu bát mì cho một cô gái ..
Chỉ đáng tiếc, tình yêu của hai người lại bị xích míc của cha mẹ chia cắt. Ông Chu Bân Lễ cũng yêu vợ mình biết bao nhiêu. Nhưng tình yêu ấy quá nồng nàn, quá mãnh liệt và quá bá đạo. Bao nhiêu năm chung sống ngày nào ông cũng bỏ thuốc vào sữa cho bà uống. Ông cũng là người giết chế bố đẻ của Tiểu Manh. Tình yêu của ông có nhiều điểm giống với Diễn Chiếu, yêu đến điên cuồng. Cuối cùng hướng dẫn đến sự trả thù đau thương .
Diễn Chiếu đã nói rằng nếu chon giữa bố và Tiểu Manh, anh sẽ chọn bố. Vì vậy để trả thù cho bố, anh đã bắn vào đầu bà Diệp Tư Dung và nhận lại mối hận xương tủy của Tiểu Manh .. Tuổi trẻ những tưởng sẽ được ở bên nhau mãi mãi giống như những lời lẽ đã khắc lên chiếc giày gỗ, thế nhưng qua bao biến cố, yêu yêu hận hận lẫn lộn, yêu không được đành phải hận, hận mà giày vò đay nghiến làm khổ nhau, nhưng vẫn quấn quít không rời .
Tình yêu của Diễn Chiếu dành cho Tiểu Manh, thú thật mình chỉ cảm nhận đc rõ nhất khi hai người còn trẻ. Còn về sau anh ấy đối xử với Tiểu Manh quá bạo ngược, quá hung tàn, không hề thấy chút dư vị tình yêu nào. Có chăng là khi khan hiếm Tiểu Manh cầu xin anh hãy thử vờ vịt yêu cô ấy chỉ một đêm thôi … Hai con người hận thù với nhau ấy đã gác lại toàn bộ để cùng nhau một đêm “ vờ vịt yêu ” như cái thuở mới chớm ấy, không bận tâm đến quốc tế, không bận tâm đến mối thù giữa cha và mẹ, quốc tế chỉ có hai người mà thôi ..
Chỉ cho đến cuối truyện khi hai người ở bên nhau sau khi Tôn Lăng Hy chết, những tích tắc khan hiếm yên bình đầu em ngả lên người anh, quấn quít không rời. Diễn Chiếu sẽ rửa tay gác kiếm, hai người sẽ cao chạy xa bay bỏ lại toàn bộ ân oán thù oán đằng sau, mãi mãi ở bên nhau niềm hạnh phúc. Giấc mơ ấy như gần như xa, lại một lần nữa dự tính chạy trốn lại bùng lên như bao nhiêu năm về trước. Vậy mà Tiểu Manh lại dẫn Diễn Chiếu đến thăm bà Diệp Tư Dung lần cuối. Cũng như giật mình, cũng như không, thì ra tổng thể đều nằm trong kế hoạch của Tiểu Manh hợp tác với công an. Nhưng rồi đến phút ở đầu cuối, cô lại chọn cách ở lại bên Diễn Chiếu. Khoảnh khắc cô ấy dùng khẩu hình “ Chạy đi ” có vẻ như oán thù của hai người đều tan biến. Diễn Chiếu bao năm lăn lộn trong tích tắc đã hiểu ngay ý của Tiểu Manh .

Anh nắm lấy tay cô : “ Đi ! ”

Chỉ một câu nói, anh đã biểu lộ toàn bộ quyết tâm cùng cô chạy trốn. Hình như là thực thi lời hứa của bao nhiêu năm về trước. Có đi thì cùng đi, anh nắm tay em đi đến chân trời góc bể. Vậy nhưng tổng thể đã quá muộn, khi công an ùa vào làm căn phòng nổ tung, Diễn Chiếu đã nhanh gọn đặt Tiểu Manh vào trong quan tài .
Đây có lẽ rằng là chi tiết cụ thể cảm động nhất film. Diễn Chiếu còn hai băng đạn, nhưng anh ta không dùng. Ai cũng cho rằng với tính cách ấy, anh ta sẽ nhất quyết liều mạng đến cùng, Chỉ có duy nhất Tiêu Tư Trí hiểu tại sao. Nếu Diễn Chiếu vẫn còn cố sống cố chết liều mạng thì người phải bỏ mạng chính là Tiểu Manh, cô sẽ không có đủ oxi để thở nữa. Đến giờ khắc ở đầu cuối của cuộc sống, tâm nguyện của Diễn Chiếu lại là mong Tiểu Manh hoàn toàn có thể liên tục sống. Mãi đến tận đây tôi mới nhẹ lòng trước tình yêu chân thực của Diễn Chiếu, bỏ lỡ toàn bộ những sai lầm đáng tiếc của anh trong quá khứ .
Tôi cũng rất thích kết thúc truyện. Diễn Chiếu chọn cái chết để Tiểu Manh được sống, còn Tiểu Manh thì dùng thuốc độc tự tử để giữ trọn lời hứa “ trọn đời bên nhau ” của hai người .
Thế nhưng người tôi canh cánh nhất, lại chính là Tiểu Quang .
Đây là nhân vật mà tôi thích nhất truyện. Hẳn thế thôi, vì Diễn Chiếu đã làm rất nhiều chuyện sai lầm đáng tiếc, vì tình yêu của Diễn Chiếu thật nặng nề và phải tiềm ẩn bao thù hận. Còn Tiểu Quang, anh ta yêu Tiểu Manh ngay từ lần đầu gặp gỡ của bao nhiêu năm về trước. Tiểu Quang cũng là xã hội đen, anh ta cũng rất lãnh đạm. Khi đọc đến những đoạn đầu tôi do dự rất nhiều về tình cảm của nhân vật này. Anh ta có yêu Tiểu Manh thật sao ? Vậy thì chẳng phải tình yêu của anh ta cũng thật nặng nề đó sao, năm lần bảy lượt đều công kích Diễn Chiếu để giết chết Tiểu Manh. Hình như cả ba nhân vật này đều yêu theo kiểu thật điên cuồng và khó hiểu, méo mó. Nếu hoàn toàn có thể biện bạch cho hành vi này của Tiểu Quang thì hoàn toàn có thể một là anh ta quá lí trí, muốn giết Tiểu Manh để đỡ phiền phức cho Diễn Chiếu sau này – như lời chính anh ta nói thì, đã làm cái nghề này thì không hề có lương tâm. Mặt khác ( tôi vẫn cố thuyết phục bản thân với lí do này hơn ) anh ta hiểu rằng việc để Tiểu Manh sống mà bị Diễn Chiếu dày vò như thế này thì thà rằng bắn cho cô ấy một phát để cắt đứt mọi đau khổ. Đúng như anh ta nói, Tiểu Manh sống như vậy thật chẳng đáng gọi là sống. Nhưng hết lần này đến lần khác, Diễn Chiếu đều cương quyết gạt phắt những lời nói đó đi. Diễn Chiếu vì yêu, vì hận, nên vừa muốn Tiểu Manh sống, vừa muốn cô ấy bị giày vò. Còn Tiểu Quang có hận Tiểu Manh không ? Không. Anh ấy chẳng có gì phải hận. Nhưng anh ta biết vị trí của mình, không hề có được cô ấy, nhưng lại càng không muốn thấy cô ấy bị Diễn Chiếu dày vò như vậy. Cách chuyện trò của Tiểu Quang vừa lạnh nhạt, vừa vô cảm, luôn luôn là cái giọng túc tắc, phải chăng là anh ấy cũng đang tự kìm nén bản thân không được xao động với cô ?

Tiểu Quang hết lần này đến lần khác đều dùng những lời nói lạnh như dao để giết chết Tiểu Manh, bắt cô phải nhìn vào sự thật. Tôi không thích như thế, cảm thấy nhân vật này thật lạnh lùng, tàn nhẫn, cả bộ truyện chỉ toàn những nhân vật nam tàn nhẫn vậy sao? Nhưng khi đọc đến đoạn Tiểu Manh đến nhà của Tiểu Quang trong cơn say rượu, tôi mới nhận ra được một chút tình cảm và sự quan tâm của anh ấy.

Nếu anh ta không muốn, tôi sẽ lấy cô .

Lời nói có vẻ như vô tình bật ra, nhưng cũng có vẻ như là tâm lý mà anh ta giấu kín bao lâu nay. Khi còn trẻ, Tiểu Quang chỉ hoàn toàn có thể đi sau sống lưng hai người họ. Đến giờ đây, khi Tiểu Manh cần có một bờ vai, thì kì thực, Tiểu Quang vẫn đứng đó đợi cô. Hình như đó là tâm nguyện mà anh ấy luôn khao khát, nhưng lại chẳng thể có được, chỉ biết giấu đằng sau những lời lẽ lạnh nhạt, những câu nói chua chát. Khi nghe Tiểu Quang nói vậy, Tiểu Manh hoảng loạn “ Anh ấy sẽ không chấp thuận đồng ý ”. Và chính tại lúc này, một Tiểu Quang êm ả dịu dàng đã làm tôi cảm động. Anh ấy bỗng dưng vươn tay ra xoa đầu Tiểu Manh

Đồ ngốc .

Diễn Chiếu bảo rằng Tiểu Manh không ngu, mà là ngu xuẩn. Nhưng Tiểu Quang lại dịu dàng êm ả nói với cô hai tiếng “ Đồ ngốc. ” Phải chăng ngốc là vì luôn chạy đuổi theo một người đối xử tệ bạc với mình, mà không nhận ra luôn có người đứng sau chờ cô quay đầu lại .
Những ngày tháng trốn chạy công an, Tiểu Manh và Diễn Chiếu có thời hạn khan hiếm ở bên nhau, tạm quên bao hận thù oán thù. Khi Tiểu Manh và Tiểu Quang rửa bát, cô đã kể với anh về nỗi sợ của mình, sợ rồi một ngày Diễn Chiếu sẽ giống như bố mình, yêu một cách điên cuồng bá đạo, hoàn toàn có thể là bỏ thuốc vào sữa của cô, cũng hoàn toàn có thể là gả cô cho người khác, rồi lại sinh đố kị mà giết kẻ đó. Lúc đó Tiểu Quang đã tráng lệ mà nói thế này :

Cô hoàn toàn có thể lấy tôi, anh ấy muốn giết tôi sẽ phải do dự nhiều hơn .

Đây là lần thứ hai Tiểu Quang đề cập đến chuyện này, mà lần nào cũng vô cùng tráng lệ tựa như lời nói xuất phát từ sâu trong đáy lòng. Tôi thật sự đã nghĩ rằng, nếu Tiểu Manh không quá cố chấp, ngay từ đầu hoàn toàn có thể đã chọn Tiểu Quang. Diễn Chiếu điên cuồng hoàn toàn có thể giết Tiểu Quang, nhưng cũng hoàn toàn có thể sẽ không giết, hoặc sẽ không hề giết được. Tiểu Quang cũng hoàn toàn có thể trở thành người bảo vệ Tiểu Manh, và đưa cô cao chạy xa bay sống đời sống không lo nghĩ. Chỉ đáng tiếc, Tiểu Manh vốn chưa từng để mắt đến anh, có chăng cũng chỉ như công cụ tận dụng trong thời điểm tạm thời .
Đoạn cuối truyện cũng làm cho tôi ám ảnh về người đàn ông này nhất .

Gã trịnh trọng, cẩn trọng, nhẹ nhàng hôn lên đóa hồng đã tả tơi, giống như rất nhiều rất nhiều năm trước, từ sâu thẳm nội tâm, gã đã khao khát làm điều đó .

Hai người đấy yêu nhau, chạy trốn cùng nhau, rồi hận nhau, giày vò nhau, trả thù lần nhau, anh đều đứng từ đằng sau nhìn thấu tất cả. Đến cuối cùng chàng trai đó chết đi rồi, cô gái đó cũng tự tử đi theo, chỉ có anh vẫn đứng đó cô độc đem chậu hành đến trước mộ hai người.
Cho dù sinh tử ra sao họ cũng luôn quấn quít lấy nhau. Chỉ có anh ôm khao khát mộng tưởng về người đó..

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *