[REVIEW] Bại nhứ tàng kim ngọc

Đây có lẽ rằng là một trong những bộ truyện mình thích nhất .
Trong khoảng chừng 7 năm làm hủ nữ, trừ khoảng chừng thời hạn đầu ăn tạp, những năm sau này mình đọc đam tinh lọc rất kĩ, rất không dễ chiều. Đặc biệt là sau khi đọc xong Bại nhứ và Diễm quỷ, nhu yếu của mình lại nâng lên một tầm cao mới. Vì vậy ngày càng khó kiếm được một bộ vừa lòng .
Bại nhứ tàng kim ngọc nằm trong bộ Hỉ nháo giang hồ hệ liệt của Tô Du Bính. Không hề ngắn. Thế nhưng mình không hề ngại đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Càng đọc càng thấm. Đọc nhiều rồi mới thấy, những lời thoại trong đó, thực sự rất thâm thúy. Nó thâm thúy hơn cả khi chính bản thân mình đã trải qua .

Ngoài những sự thấm thía trong truyện, thì đa số là sự hài hước giữa những đoạn đối thoại của các nhân vật kéo dài xuyên suốt truyện. Cuốn truyện này, sâu sắc có đủ mà hài hước cũng có thừa.

Bại nhứ tàng kim ngọc. Viên ngọc quý tiềm tàng trong một nùi bông rối .
Mở đầu truyện là tiếp nối đuôi nhau diễn biến từ Hủ mộc sung đống lương, Minh tôn của Ma giáo trên đường đến Huy Hoàng Môn ăn cưới đã như mong muốn tránh được một kiếp nạn .
Cũng khoảng chừng thời hạn đó, trước phủ Tuyết Y Hầu Open một nam người trẻ tuổi tên gọi Phùng Cổ Đạo. Rõ ràng tướng mạo rất anh tuấn, nhưng không biết vô tình hay hữu ý luôn trưng lên mặt một nụ cười dung tục .
Tiết Linh Bích nói, Phùng Cổ Đạo có một năng lực, đó là trong vòng một tuần nhang, hắn đủ sức khiến người khác muốn chém hắn vài lần .
Đúng thực sự là mỗi lần Phùng Cổ Đạo mở miệng, hắn đều thuận tiện chọc tức Tiết Linh Bích. Khiến y thực sự rất đau đầu. Vì y không hiểu, mục tiêu của hắn vào phủ Tuyết Y Hầu là gì ? Nếu để dựa hơi y làm quan như hắn nói, thì hắn phải cẩn trọng. Còn nếu làm gián điệp để giết y, thì hắn càng phải cẩn trọng hơn mới phải ? Nhưng hắn cứ điên cuồng ngấm ngầm chọc giận y. Có lẽ vì chính hắn cũng biết, y không thể nào tức giận đến nỗi hoàn toàn có thể giết được hắn ?
Đối diện với loại người như vậy, Tiết Linh Bích không biết được đâu là bộ mặt thật của hắn. Nhưng bất tri bất giác, y đùng một cái cảm thấy trái tim trong lồng ngực mình đổi khác rất khác lạ .
Tình yêu của Tiết Linh Bích diễn biến rất tuần tự, không nhanh không chậm. Không hề ngu muội, mà ngược lại cực kỳ tỉnh táo. Y hoài nghi hắn, nhưng y không nén được tình cảm của mình. Y căng thẳng mệt mỏi, y muốn đánh cược .
Y đánh cược rồi .
Và y thua rồi .
Hắn thực sự đã lừa dối y. Đau đến muốn móc hết cả tâm can ra tẩy rửa. Thế nhưng, nhà vua lại không được cho phép y trốn tránh hắn. Y lại một lần nữa phải gặp hắn .
Y biết y thua rồi. Sau những nỗ lực của y bảo vệ hắn, hắn ở đầu cuối vẫn phản bội y. Nhưng mà y biết y không hề trách Phùng Cổ Đạo, vì hắn có nỗi khổ của riêng hắn. Hắn cũng như y, không hề san sẻ với ai, không ai gánh vác dùm hắn .
Và y vẫn chọn cách tha thứ cho hắn. Rõ ràng y không thuộc dạng thê nô ngu ngốc. Tiết Linh Bích rất lí trí, lại cũng rất kinh khủng. Y thà để cho tâm chết đau, cũng vẫn muốn bảo vệ hắn, ở cạnh hắn .

Vậy mà, xác định được tình cảm của nhau rồi thì sao? Người gây ra sự vụ tắm máu ngày hôm nay chính là sư phụ Phùng Cổ Đạo, Tiết Linh Bích hận ông. Nhưng Phùng Cổ Đạo không thể bỏ qua công lao dưỡng dục của ông.

Bên tình bên hiếu, biết chọn bên nào ?
Họ cứ như thế mà trải qua hết khúc mắc, trải qua đủ mọi loại xúc cảm hỗn độn mà ở bên nhau. Đến cuối cũng vẫn là một người chọn hi sinh để được ở bên người kia .
Khi đọc bộ truyện này, mình thực sự cảm nhận rất rõ ràng tình yêu thâm thúy của Tiết Linh Bích. Cảm thán với bản thân rằng, không biết trên đời này còn có ai yêu nhiều đến như vậy không ? Không biết trên đời này còn có ai hoàn toàn có thể rộng lòng tha thứ cho người mình yêu như vậy không ?
Thật như mong muốn Phùng Cổ Đạo không phụ sự hi sinh của Tiết Linh Bích. Nếu có, hắn đã biến Tiết Linh Bích thành thứ ngu muội mất rồi .
Kết cục rất là viên mãn. Là một bộ đam mỹ đáng đọc nhất .
Nếu bỏ lỡ việc hai nhân vật chính đều là nam, thì đây cũng chính là bộ tiểu thuyết đáng đọc nhất. Nó thực sự hay. Rất vui nhộn, rất tròn vị, rất thâm thúy .
Câu thoại của một kỹ nữ nói với Phùng Cổ Đạo chính là câu thoại mình tâm đắc nhất : “ Niềm vui chỉ là chốc lát. Con người ta khi nào đó dẫu có vui đến mất, về sau nhớ lại thì vẫn thấy buồn nhiều hơn. Niềm vui hôm trước chỉ càng tô đậm cho nỗi buồn ngày hôm nay. Cho nên dư âm của niềm vui là cay đắng. ”
Review đam mỹ

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *