Sách – “Bạch dạ hành” – Higashino Keigo: Tôm pháo và cá bống trắng

Disclaimer: Mình không am hiểu sâu rộng về các tác phẩm trinh thám kinh điển nhưng mình rất thích đọc thể loại này. Đây chỉ là một bài phân tích nhỏ và nêu lên góc nhìn chủ quan và hạn hẹp của mình. Sẽ có spoil nhưng mong là không ảnh hưởng trải nghiệm đọc của bạn nếu bạn định đọc quyển này.

Mình đến với Higashino Keigo khá “ chuyên nghiệp và bài bản ”, nghĩa là đọc từ những tác phẩm “ nhẹ đô ” nhất của ông, đọc từ từ lên những tác phẩm “ nặng đô ” hơn. Từ “ Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya ” – trọn vẹn trong sáng, khuyến khích làm quà tặng Tặng cho những em tuổi mới lớn để ươm mầm tư duy văn học và định hình nhân cách ; “ Bí mật phía sau nghi can X ” – không nhẹ đô lắm nhưng nhịp khá chậm, hoàn toàn có thể cầm sách lên, bỏ sách xuống thuận tiện cho đến đoạn gần cuối ; tiếp theo là “ Bí mật của Naoko ” – đen tối hơn một chút ít và có một lớp sương mờ mang tên “ tình dục ” phủ lên trên, đây cũng là tác phẩm mà mình yêu thích nhất trong những tác phẩm mình đã đọc của Keigo ( mạn phép gọi thân thiện là vậy ). Một tác phẩm khác của Keigo mà mình dùng để kết năm 2020 là “ Phương trình hạ chí ”. Đến lúc đọc xong quyển thứ tư rồi mình mới Kết luận được là đa phần những tác phẩm của Keigo đều đánh vào tâm lý lối mòn của tất cả chúng ta, rằng những thứ tưởng chừng như yếu ớt nhất hóa ra lại gai góc và đáng sợ nhất : phụ nữ và trẻ nhỏ .Theo khám phá thì mình biết được “ Bạch dạ hành ” là tác phẩm đỉnh điểm trong sự nghiệp của Keigo, nhưng nếu đọc nó để “ nhập môn ” Keigo thì sẽ không cảm thấy những tác phẩm khác có gì hay nữa. Nhiều người nói cái bóng của “ Bạch dạ hành ” quá lớn, đến nỗi bạn sẽ bị ám ảnh mãi về sau. Mình cũng có cảm xúc rất buồn nôn khi nhìn vào bìa của “ Bạch dạ hành ” vì mình rất sợ những vật nhọn. Dao, kéo, hàng rào kẽm gai … là mình né hết. Vậy nên mình xem xét rất lâu mới hoàn toàn có thể mua về, mà mua về chưa đọc liền đâu, mình giấu luôn vào kệ sách vì không nhìn được cái bìa. Để xử lý nỗi sợ này, mình tải bản ebook vào kindle để đọc. Và mình thật sự đúng đắn ( hoặc sai lầm đáng tiếc ? ) khi dám đọc hết “ Bạch dạ hành ” của Keigo Higashino-sensei .

Đọc xong cũng gần một tuần rồi, nhưng cứ suy nghĩ về nó mãi. Mình chỉ mới đọc được vài quyển của Higashino Keigo, nhưng mình có thể kết luận là tác giả có một sự tôn trọng theo kiểu rất riêng dành cho phụ nữ, có một chút sợ hãi dành cho phụ nữ nữa. Bằng chứng là trong các tác phẩm trinh thám mình đã đọc của ông, thì Bí mật của Naoko, Phía sau nghi can X, Phương trình hạ chí, Bạch dạ hành, đều có điểm chung là: phụ nữ luôn là mấu chốt phá án, hoặc là hung thủ, hoặc là tiếp tay, hoặc là nguyên nhân gây ra vụ án. Tóm lại họ rất đáng sợ. Còn đàn ông thì luôn đóng vai trò là lá chắn, là công cụ, là tank cho mọi sát thương nhắm vào người phụ nữ đó :)).

Tại sao mình lại nhắc về tôm pháo và cá bống trắng ở tiêu đề?

Dành cho những ai không biết : Tôm pháo cho cá bống trắng ở nhờ tổ, để trả ơn, cá bống sẽ bơi xung quanh tổ canh giữ, nếu thấy nguy khốn sẽ quẫy đuôi để báo hiệu cho tôm pháo. Mối quan hệ giữa Yukiho và Ryoji chính là cộng sinh như vậy .Keigo dùng góc nhìn thứ ba để kể lại câu truyện này. Bắt đầu câu truyện là sự Open của Yukiho và Ryoji lúc học cấp Một, nhưng nó không hề trong sáng và đáng yêu và dễ thương, không có một dòng nào thực sự miêu tả hai nhân vật chính đã từng gặp mặt và liên lạc với nhau. Vậy mà từng người từng người xung quanh Yukiho và Ryoiji đều bị hại mà không rõ nguyên do, cũng không tìm được hung thủ. Sau thảm kịch tiên phong của câu truyện, Ryoji mất cha, Yukiho mất mẹ, hai đứa trẻ có thực trạng giống nhau tưởng chừng sẽ phụ thuộc vào nhau, cùng trưởng thành và bỏ lại những tổn thương sau sống lưng. Nhưng không phải ai cũng muốn chọn con đường trở thành một người tốt, để rồi phải cam chịu làm nạn nhân của bọn ác mãi mãi. Yukiho muốn đổi đời nên đã tự tìm cho mình một hướng đi chắc như đinh hoàn toàn có thể nhìn thấy ánh mặt trời mỗi ngày. Còn Ryoji, sau thảm kịch mất cha, lại chọn con đường thu mình vào bóng tối, từ từ cắt đứt những mối quan hệ với người thân trong gia đình xung quanh, bỏ học ĐH, đi về đâu không ai biết .Mạch truyện sẽ hé lộ những cột mốc trong đời của Yukiho và Ryoji theo thứ tự thời hạn, từ thuở nhỏ đến khi trưởng thành. Các câu truyện rời rạc về đời sống riêng của họ đều không tương quan đến nhau. Nhưng nếu một trong hai sảy chân một chút ít là ngay sau đó, mọi chuyện lại yên ổn như một phép thần kỳ, như có ai giúp sức. Nếu đời sống của Yukiho tràn ngập tiếng cười, được sống đúng tuổi, được học ĐH, được hẹn hò, được kết hôn, thì Ryoji ngược lại, có vẻ như Ryoji đang giúp Yukiho có được một đời sống như vậy, nên những chuyện nhơ nhuốc nhất, xấu xa nhất, anh cũng làm vì cô. Nói tới đây chắc có người sẽ nghĩ câu truyện này lãng mạn lắm, vì chàng trai quyết tử cho cô nàng được sống sung sướng, kiểu gì ở đầu cuối hai người chả yêu nhau, dung dăng dung dẻ niềm hạnh phúc mãi mãi. Nhưng không, Yukiho từng lý giải tên của cô : “ yuki ” là tuyết, “ ho ” là bông lúa, tuyết đọng trên lúa nghe thật thanh tao, chắc như đinh cô gái này sẽ đơn thuần, hiền lành như chính cái tên của mình vậy. Nhưng bạn ơi, cú lừa đấy .Trái ngược với tác phong thanh nhã, khuôn mặt xinh đẹp hiếm có, là nội tâm “ độc như rắn ” của Yukiho, cô dùng nhan sắc của mình làm vũ khí và vỏ bọc. Càng lớn thì list những nạn nhân bị cô mê hoặc ngày càng nhiều, nhờ vậy mà cô mới hoàn toàn có thể tận dụng họ và cộng sinh được với Ryoji, lúc này đã quá nhơ nhuốc nên lẩn trốn khỏi xã hội. Nếu thấy có nguy hại hoặc thấy kế hoạch sắp bại lộ, bằng cách nào đó Ryoji sẽ biến mất khỏi nơi đang ở như chưa khi nào sống sót. Mối quan hệ của họ giờ đây đã trở thành tôm pháo và cá bống trắng. Những cụ thể này thì tác giả không nói huỵch toẹt ra đâu, bạn phải đọc từ từ mới thấm và vỡ òa .

Tại sao Ryoji lại chọn ở bên cạnh Yukiho để làm những việc dơ bẩn thay cho cô?

Có lẽ do Ryoji cảm thấy bản thân đã nợ Yukiho. / Spoil / Bi kịch đầu đời của Yukiho và Ryoji đều là do người thân trong gia đình của Ryoji gây ra, nên Ryoji cảm thấy tội lỗi, muốn dành phần đời còn lại để chuộc tội, và cách duy nhất mà anh chọn là biến mất khỏi xã hội, lui về làm một cái bóng, ở bên cạnh Yukiho để bảo vệ cô. Hoặc do anh cảm thấy quá tội lỗi, đến mức hít thở trên đời cũng đã là một cái tội, nên anh mới lẩn trốn vào góc tối, xem Yukiho như ánh sáng duy nhất trong đời vì chỉ có cô biết được quá khứ phạm tội của anh. Hai nhân vật chính không phải là chính diện, cũng không nhân vật nào chứng tỏ được họ là phản diện, và góc nhìn thứ ba chắc như đinh sẽ không hề miêu tả rõ tâm ý nhân vật, lại còn dở dở ương ương, thiện không ra thiện, ác không ra ác, án chồng án, nút thắt không gỡ được, vậy tác phẩm này hay chỗ nào ? Cần phải nói thêm, Keigo là tác giả viết truyện trinh thám theo lối cổ xưa, thuần suy luận, không nhờ pháp y hay pháp chứng trợ giúp phá án, nên những manh mối ông rải dọc tác phẩm yên cầu sự kiên trì và tinh ý của người đọc .Một chương ông viết về Yukiho, chương tiếp theo ông sẽ viết về Ryoji, giống như hai mối dây bện vào nhau, từ từ tạo ra một cái thòng lọng giết chết từng người và chính họ. Mình luôn cảm thấy rợn người khi nghĩ về Yukiho với lớp mặt nạ xinh đẹp, vẻ bên ngoài mỏng mảnh khiến cho đàn ông nhìn vào là muốn chở che, nhưng thực sự lần nào đọc về chị này mình cũng thấy rợn rợn ma mị thế nào đó. Quá mưu mô, xảo quyệt và không từ thủ đoạn nào. Còn Ryoji thì chả có việc xấu xa nào là chưa làm, nhưng mình vẫn thấy có chút thương cảm dành cho nhân vật này bởi có vẻ như tổng thể những việc đồi bại nhất cũng là do làm theo sự thống kê giám sát của Yukiho, đồng ý nhúng chàm rồi sống trong bóng tối chỉ để cho Yukiho hoàn toàn có thể được sống trong ánh sáng, diễn trọn một vai tiểu thư Gianh Giá. Nhưng Tóm lại, cả hai đều không phải là kiểu nhân vật hình mẫu nổi bật để noi theo hay phê phán. Đây là câu truyện mà bạn cần gạt hết định kiến cá thể sang một bên và làm một người qua đường biết điều :)) bởi nhiều khi phải-trái đúng-sai còn phụ thuộc vào vào từng hệ quy chiếu nữa kìa .

Tại sao lại là Bạch Dạ Hành?

(phần này mình sưu tầm, nguồn: Higashino Keigo Vietnam fanpage)

Ai đã từng học tiếng Nhật chắc đều biết chữ Hán khó thế nào. Tượng hình, hình thanh, bộ, gốc, nhiều nghĩa và đặc biệt quan trọng là nhiều cách đọc. Có những người Nhật bản xứ nhiều khi gặp một chữ Hán còn không biết phải đọc thế nào. Nhưng đó cũng là điều khiến cho chữ Hán đặc biệt quan trọng. Và Bạch Dạ Hành là một trường hợp như vậy … . 白夜行Mọi người có từng nghĩ tại sao lại là đêm “ trắng ” chưa ? Tại sao không phải là một màu khác ? Đêm xanh nghe cũng buồn vậy. Từ lúc mở màn học chữ Hán, nghe được cách lý giải chữ của giáo viên. Mình lại vỡ ra một cái giả thuyết như thế này .Đầu tiên là chữ Bạch ( 白 ), được tạo nên từ chữ Nhật ( 日 ) và một nét ( ‘ ) nhỏ phía trên. Chữ Nhật ( 日 ) này chính là hình vẽ tượng trưng cho mặt trời. Dấu phết ( ‘ ) ở trên, là tia sáng “ duy nhất ” lóe ra từ mặt trời, và ánh sáng tỏa ra từ mặt trời là ánh sáng có màu trắng. Thú vị nhỉ, trong tiểu thuyết, thay vì Ryoji và Yukiho nhìn thấy mặt trời, thì lời tác giả và theo cấu trúc chữ, hoàn toàn có thể nói cả hai đang nhìn thấy tia sáng “ duy nhất thay thế sửa chữa cho mặt trời ”. Có khi nào chỉ từ một chữ này mà ông đã tăng trưởng nên cả câu truyện cùng những diễn biến xoay quanh câu trích dẫn để đời của Yukiho ?Đó là cấu trúc chữ. Còn ở mặt ngữ nghĩa, chữ Bạch ( 白 ) còn hoàn toàn có thể dùng trong từ minh bạch, hay là “ vô tội ”. Kết hợp với chữ Hành ( 行 ), ngoài nghĩa là đi thì còn có nghĩa là “ hành vi ”, và cũng hoàn toàn có thể là chữ hạnh – trong từ “ phẩm hạnh ”, nhưng lại không hề dùng như “ hạnh ” trong niềm hạnh phúc … hmm … không thể nào … có được niềm hạnh phúc .Chỉ có duy nhất chữ Dạ ( 夜 ) là có một nghĩa đen .Đây là ẩn ý của Keigo ? Lúc viết quyển sách này, từ việc đặt tên, ông đã mong ước mọi người hoàn toàn có thể hiểu và tha thứ, rằng những việc hai đứa trẻ làm trong “ cái đêm ( 夜 ) dài 19 năm đó ”, xét trong thực trạng này, là “ vô tội ” ( 白 ) ? Không phải để cổ xúy cho cái ác, mà nhìn vấn đề rộng ra, nếu những tội lỗi này, đặt trong thực trạng này … hoàn toàn có thể tha thứ được không ? Việc cả hai không khi nào hoàn toàn có thể sống thật với quốc tế, không thể nào có được niềm hạnh phúc như mọi người đều biết đã là hình phạt nặng nhất rồi ?

Không có mô tả ảnh.

Câu chuyện này có kết thúc khá là mở toang :)). Tức là ngoài việc đau đớn thì còn quá là đột ngột, khiến cho mình đọc đến dòng cuối cùng rồi mà vẫn ngổn ngang bao nhiêu câu hỏi, trong đó đau đáu nhất là: “Cuối cùng thì, giữa Yukiho và Ryoji là loại tình cảm gì?”.

Câu chuyện này có kết thúc khá là mở toang :)). Tức là ngoài việc đau đớn thì còn quá là bất ngờ đột ngột, khiến cho mình đọc đến dòng ở đầu cuối rồi mà vẫn bộn bề bao nhiêu câu hỏi, trong đó đau đáu nhất là : “ Cuối cùng thì, giữa Yukiho và Ryoji là loại tình cảm gì ? ” .Mình không tin đó là tình yêu, cũng không tin đó chỉ là cộng sinh thuần tuý giữa hai con người phụ thuộc vào nhau, cũng không thấy nó giống như tình cảm bảo vệ giữa anh trai dành cho em gái. Nói chung chả biết là gì. Trong phiên bản phim truyền hình của Nhật sản xuất thì hai người sẽ yêu nhau. Mình chưa xem hết phim nên không so sánh được. Nhưng xem hết tập 1 rồi thấy hai bé Yukiho và Ryoji lúc nhỏ đáng yêu và dễ thương lắm. Dự báo một thảm kịch không đáng yêu và dễ thương chút nào :)) .

Source: https://thangvi.com
Category: Thông tin

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *